đam mỹ tiểu thuyết

Top đam mỹ hay và cảm nhận Part 11

Aizzz lâu lắm rồi không viết rì viu đam mỹ, cũng tại t bận quá bỏ đam chừng một năm gì đó, bây giờ đọc lại rồi nên phải múa bàn phím luôn không có sợ quên mất tình tiết =)))))))) hix già rồi trí nhớ k còn tốt nữa…

1. Ma đạo tổ sư

Kết quả hình ảnh cho 忘羡

Tác giả : Mặc Hương Đồng Xú

Thể loại : Cổ đại – Trọng sinh – Tu tiên – Huyền huyễn – 1×1 – HE – thiên tác chi hợp – linh dị thần quái – tiên hiệp tu chân

Link đọc:  ở đây

Mình đọc hồi đầu năm thì phải, hồi ý mót đọc quá phải đi đọc QT, nhưng QT cũng dễ đọc lắm nha khong khó gặm chút nào. Truyện cuốn hút, hồi đó đọc mê tiểu công dã man, thích Lam Trạm vô cùng ;;;v;;; hiện tác giả chỉ viết có đúng 3 tác phẩm nhưng 2 bộ đã nằm trong danh sách này rồi, một bộ còn lại là “Quan phúc trời ban” đang hot được nhà nhà ủng hộ nhưng đang tiến hành, nên mình chờ hoàn rồi sẽ đọc sau :”>

Đọc truyện bỗng nhớ tới một câu “Có một người lặng lẽđứng bên em vô hình Giấu đi những tâm tư của mình” =)))))))))))))) cung gần gần thế thui, thật ra có thể nói tiểu công thuộc dạng ngoài lạnh trong nóng, tình yêu chỉ dám cất giữ, thầm lặng chịu đựng thôi, nên vì thế mình thương càng thương. Truyện vẫn kéo dài độ hot tới tận giờ, tin là mọi người sẽ thích. Không spoil nội dung truyện vì mình k nhớ lắm chỉ nhớ là hay lắm các cậu ơi ;;A;; thực sự thì để viết review này mỗi truyện mình đều phải lướt qua một chút đó, vì sợ nhớ nhầm đó, trí nhớ ngày càng tệ hại …. chắc phải sắp xếp đọc lại bộ này mới được!!!!!

Hồi ý thích quá sub cả FMV, mời mọi người xem ♥

2. Hệ thống tự cứu của nhân vật phản diện

Kết quả hình ảnh

Tác giả: Mặc Hương Đồng Xú

Số chương: 81

Thể loại: trọng sinh, xuyên thư, hệ thống, niên hạ, hắc hóa quỷ súc công, phun tào thụ, hài hước, tu chân, 1×1, HE (cái mục này mình tự điền, chả biết thiếu g k =)) )

Link đọc:  tại đây

Truyện hài hước và cũng đáng yêu vô cùng, điểm cộng nằm ở 2/3 đầu truyện, 1/3 truyện còn lại tới khi hoàn mình không thích lắm, có lẽ do mình không thích tiểu công tâm lý vặn vẹo như vậy, có chút cuồng dại nữa chứ, nhưng già nửa đầu truyện viết rất tốt, cười tuột quần =)))) vặn vẹo như nào các bạn đọc truyện ròi biết nha.

Bộ truyện dạy chúng ta một điều là không nên đọc sảng văn, càng không nên đọc sảng văn văn ngựa đực, không nên chưởi tác giả dở hơi, văn dở hơi, không là sẽ xuyên đó =)))))))

Càng đọc xuyên thư càng thấm nhuần đạo lý nhân vật chính, chỉ có thể nói quả nhiên là nhân vật chính =))))))) trong truyện tiểu thụ có dùng mấy lời như này để tả hào quang nam chính “khuôn mặt mê đổ từ cụ già tám mươi cho tới bé gái sơ sinh“, “tiểu soái ca mầm non tươi mới, ngạo cốt thà gãy không cong =)))) haizz nói chung kết luận cũng chỉ là”tướng mạo đẹp mới là đạo lý cứng nhất!”

3. Nam phụ mới là tuyệt sắc

Thể loại: Đam mỹ, xuyên thư, dị thế, tu chân, 1×1, cường-cường, niên hạ, HE

Couple: Biến thái hắc hóa trung khuyển công X Bề ngoài cao quý lãnh diễm nội tâm phun tào xuẩn manh thụ

Rì viu xin phép nợ bổ sung sau nha :< hồi đó lậm xuyên thư quá mình đọc liên tục trong một tháng bây giờ không thể phân biệt được bộ nào với bộ nào rồi TT^TT có một bộ nội dung khá giống Hệ thống tự cứu nhưng hướng phát triển khác nhau, mình đánh giá cao nửa sau quyển ấy hơn, nhưng hiện không nhớ được là bộ nào TT^TT

4. Đệ nhất thi thê

Kết quả hình ảnh cho đệ nhất thi thê

  • Tác giả: Kim Nguyên Bảo.
  • Thể loại: Mạt thế, tang thi, dị năng, công trọng sinh, thụ xuyên thư, không gian, 1vs1.
  • Đọc tại đây

376 chương nhưng đọc không hề dài chút nào.

Xuyên vào chính quyển sách mình viết, chỉ vài câu chữ ngỡ rằng đơn giản nhưng thì ra tận mắt chứng kiến lại là một loại xúc cảm khác.

Cuộc đời này Mộ Nhất Phàm gặp được một người đàn ông tên Chiến Bắc Thiên, người đàn ông ấy bảo vệ cậu, yêu thương cậu, cùng nhau xông pha chốn khỏi lửa, , chờ cậu bao năm dài đằng đẵng. Chiến Bắc Thiên trọng sinh gặp lại Mộ Nhất Phàm, nhưng lại không là “Mộ Nhất Phàm” mà là người anh dùng suốt phần đời còn lại để yêu thương và trân trọng.

Dù là HE nhưng đoạn cuối trước hồi kết cảm thấy thương Bắc Thiên vô cùng, bởi anh quá chung tình, nhưng cũng phải nói, nhờ tinh yêu ấy mà anh mới có thể sống tiếp bao năm dài, để rồi hai người một lần nữa gặp lại nhau, bên nhau.

Cực lực đề cử cho ai thích đọc mạt thế, xuyên thư gặp trọng sinh quả là một đôi trời sinh luôn :”  truyện mới đọc k lâu nên mình vẫn còn nhớ khá rõ nét, nhưng bởi nỗi đau chương cuối âm ỉ nên mới thấy buồn vậy chứ khi hai người bên nhau ngọt ngào lắm, khúc cuối dù buồn nhưng vẫn ấm áp vô cùng. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, thụ cũng không có bựa vừa đâu nha =)))))))))

Xin được trích ít đoạn:

“Bắc Thiên, em biết em sai rồi mà, em cam đoan với anh, sau khi ra ngoài, mỗi phút mỗi giây đều ở bên cạnh anh, sẽ không rời anh lấy nữa bước, nếu anh bận công chuyện, em sẽ ở bên san sẻ cùng anh, anh muốn tắm, em cũng theo anh vào phòng tắm, giúp anh kì ngực cọ lưng, dù anh có muốn đi ị, em cũng sẽ ở bên cạnh giúp anh chùi đ*t, nói chung là em sẽ không rời khỏi anh nữa. Còn có, sau này em sẽ nghe anh hết, anh nói cái gì thì em làm cái đó, anh muốn em hôn một cái, em hứa sẽ không hôn cái thứ hai, anh muốn em hôn mặt, em hứa sẽ khong đi liếm ngón chân, anh muốn em ch*ch anh em chắc chắn sẽ không để anh chịch em” 

=)))))))))) lời thâm tình từ mồm bạn thụ nghe thật là ngàn chấm

 

5. KẾ HOẠCH XUYÊN KHÔNG CỦA VẬT HI SINH: CẢI TẠO NHÂN VẬT PHẢN DIỆN

Tác giả: Sát Tiểu Hoàn

Thể loại:Dị GiớiĐam MỹNgược

Nguồn: phuanhcac01.wordpress.com

Thấy phần giới thiệu đủ hay dồi nên cop luôn cho các bạn đọc :”>

Giới thiệu sơ lượt

Đây là câu chuyện về một thánh mẫu xuyên không thành vật hi sinh, muốn nuôi nấng tẩy sạch nhân vật phản diện thành một tờ giấy trắng,

Kết quả phát hiện hắn càng tẩy càng bôi đen câu chuyện.

Phần giới thiệu máu chó

Tẩy trắng nhân vật phản diện không được, cuối cùng bản thân cũng chẳng giữ nổi,

Độc giả nào là thẳng nam thì nên chạy đi là vừa . . .

Rất nhiều năm sau, thánh mẫu bị bức ép khổ sở sờ sờ cổ: “Mẹ kiếp, sao lại bắt ông đây mang xích chó?”

Nhân vật phản diện đại nhân tà mị mỉm cười: “Đó là để đề phòng ngươi lại chạy.”

“Ông đây không chạy loạn nữa thì ngươi sẽ không hủy diệt thế giới ?”

Giữa hai nhân vật phản diện (công) X thánh mẫu mơ mộng (thụ)

Truyện này cũng có thể lấy tên là 《 Ta và nhân vật phản diện không thể không viết truyện 》

 

Rì viu ngắn thì đúng là ngược, ngược công nhiều hơn, muốn tẩy trắng mà càng ngày càng đen =))))) thật ra có thể nói bộ truyện như một giấc mộng vậy, hư hư thực thực rồi không biết rốt cuộc đây là đâu tôi là ai mất. Cũng may truyện kết thúc không quá hại não, không có nhiều giết chóc với những nhân vật liên quan như trong bộ Nam phụ mới là tuyệt sắc, bộ kia tiểu công giết hết hậu cung TT^TT

6. Khi tổng tài không yêu nữ chính

Kết quả hình ảnh cho khi tổng tài không yêu nữ chính

Mượn tạm cái hình soái cưa =))))

Tác giả: Thiên Diễn

Thể loại: Xuyên thư, hiện đại, hài văn, ngược nữ chính, thổ tào thụ x tổng tài manh công, 1×1, HE

E hèm, làm một người đàn ông xin hãy có trách nhiệm như Hiên Viên Ngạo Thiên huynh, chỉ nhờ người ta tuốt súng hộ, rồi nói là tôi sẽ chịu trách nhiệm, liền thực sự chịu trách nhiệm =)))))) dùng 1 năm cưa đổ người ta, dù sóng não hai người luôn chệch nhịp, sóng não không bắt kịp nhau nhưng ấy thế mà anh đã rước được vợ về nhà. Có thể nói đây là bộ xuyên thư đầu tiên mà mình đọc, nữ chính chỉ là gió thoảng mây bay. Đúng, là như vậy, hoàn toàn mờ nhạt và làm nền, làm bàn đạp, làm cầu lót đường cho đôi nam nam kia =)))))) haiz tiểu thụ chửi bộ ngôn tình em họ bắt đọc, cuối cùng ngây ngây ngô ngô đi làm “nữ chính” luôn. Đọc giải trí tốt lắm nha!!!

Xin được trích một câu trong truyện thấy vô cùng tâm đắc =))))))))))

Nhóc con căn bản không biết, từ trước đến nay có một loại sinh vật thần bí gọi là tổng tài, bọn họ rất đơn thuần, rất đáng yêu, luôn có muôn nghìn vạn người muốn trèo lên giường họ nhưng cho dù bị người khác hiểu nhầm là gay thì cũng muốn thủ thân như ngọc. Boửi vì lần đầu tiên của họ vĩnh viễn đều muốn dâng cho một loại sinh vật khác trong truyền thuyết – nữ chính.

7. Kim bài trợ lý

009748decfdadbe7ec59f77a725b75b8

Tác giả: Phi Thiên Dạ Tường

Thể loại: hiện đại, giới giải trí, tình hữu độc chung, bệnh chó dại công x thổ tào đế thụ, HE.

Câu chuyện về fan và nam thần vạn người mê, cũng lại một câu chuyện ngây ngây ngô ngô rơi vào lưới tình, thụ bị M thích bị ngược bị mắng chửi đóa =)))))) không được chửi lòng liền thấy trống trải, sau thì được đằng chân lân đằng đầu bắt đầu cưởi lên đầu chồng =))))))) tiểu công thì lúc đầu đanh đá chua ngoa có khác các dì bán cá bán thịt đâu, sau thì cũng không khá hơn mấy nhưng thê nô hơn, gọt xoài rửa bát chăm vợ các kiểu, bị ám ảnh tâm lý :* :* :* nhưng thực ra mình khá thích xây dựng hình tượng tiểu công như vậy, có vẻ chân thực hơn không quá cao lãnh như bạch liên hoa :”>. Thực ra đọc cũng cảm thấy tiểu công cũng có nét ngây thơ đáng yêu lắm, bộ này cưng lắm nha.

8. Duyên nợ đào hoa

Kết quả hình ảnh cho duyên nợ đào hoa

Tác giả:Đại Phong Quát Quá

Thể loại: thiên đình, cổ đại, huyền huyễn, tiên giới, 1×1, HE

Thần tiên có há gì, khi mà đến cả đường đường chính chính yêu một người cũng khó khăn. Vô tri vô giác mà được thành thần tiên, sống cuộc đời dài đằng đẵng, theo tháng năm càng chôn càng chặt mối thâm tình đối với người, vậy làm thần tiên là may mắn hay bất hạnh đây?

Nếu nói mối quan hệ giữa hai người là “quân tử chi giao đạm nhược thủy” cũng không đúng, bởi tình này thâm tựa hải nào ai cũng biết.

Câu chuyện được xử lí hợp tình, từ đầu tới cuối đều nhẹ nhẹ nhàng nhàng trôi qua, cho đến khi…

Khi mà theo năm tháng thoi đưa, khi mà Tống Dao phiêu du đầu thai, mình thực sự cảm thấy cảm động vô cùng.

Là gián thì ngày ngày ở bên cho ngươi ăn, là quạ thì ngày ngày ngồi dưới tàng cây bầu bạn cùng ngươi, … Hoành Văn cứ chờ mãi, chờ mãi tới khi cùng gặp lại nhau nơi chốn thiên đình.

CŨng may không quá ngược, cũng may là tình cảm đều đến từ hai bên :< mặc dù nói sâu xa về việc tìm đọc bộ đam này có hơi đả kích tới tác giả thật, nhưng cũng nhờ thế mà mình được đọc một bộ truyện như này, không hề phí thì giờ chút nào. Với mình đây không phải một mối tình oanh oanh liệt liệt, kinh tâm động phách ngươi sống ta chết ngược nhau suốt đời, nhưng cái “một chút ngược” của nó lại đau âm ỉ, tới mức mà khép lại một bộ truyện thấy chính mình cũng buồn thật lâu. Hì, mọi người thử thưởng thức nha, dù có thể mỗi người một sở thích, nhưng mình tin là trường đoạn tiểu công chờ tiểu thụ đầu thai rất dễ khiến người đọc phải cảm động :”>

 

9. Ngự Tứ Lương Y

Tác giả: Nam Phong Ca (hí hí anh em với Dương Thư Mị Ảnh đóa)

Thể loại: Xuyên không, cổ đại, trạch đấu, cung đình, 1×1, HE

Kết quả hình ảnh cho ngự tứ lương y

Dù bị xuyên vào một thân phận thật khó nói nhưng cũng nhờ thế mà Tiêu Ngự tìm được tiểu công của đời mình. Bản thân mình khá sính cường, đại khái là những tiểu thụ như Tiêu Ngự đây, mạnh mẽ, quyết đoán, không dựa dẫm lại rất có tài, mình rất thích. Đọc truyện dù trạch đấu nhưng hả hê vô cùng nha, các cp phụ cũng gây bất ngờ lắm nhé. Truyện đáng yêu nhất chắc là lúc tiểu công trên con đường tán đổ vợ về nhà. Dù mãi sau anh mới xuất hiện khiến cho mình đoán già đoán non mãi tiểu công là ai. (À là do phần cp chính ở chỗ giới thiệu đọc lướt xong quên tên hư hư). Sau thì ai mà ngờ có ngày tiểu công có vẻ đạo mạo , mặt than, chính nhân quân tử lại một tay vuốt chòm râu (râu ảo =)) ) một bên đùa giỡn lưu manh với tiểu thụ đâu cơ chứ =))))))))

10. ĐẾ VƯƠNG CÔNG LƯỢC

Kết quả hình ảnh cho đế vương công lược

Tác giả: Ngữ Tiếu Lan San

Thể loại: Đam mỹ, cường cường, cung đình hầu tước, tình hữu độc chung, tình thánh công x hoàng đế thụ, HE.

Nhân vật chính: Đoạn Bạch Nguyệt x Sở Uyên.

Thật ra đọc lúc đầu không nghĩ tiểu công lại chung tình đến như vậy, có thể không màng cả tính mạng. Thật ra truyện đã không thể níu giữ được mình tới cuối cùng, nhưng cũng đánh giá là một tác phẩm khá được nên giới thiệu với các bạn :*

 

11. Cầm hóa nhiếp bất phàm

Kết quả hình ảnh

Tác giả: Tuyết Nguyên U Linh

Thể loại:  xuyên không, cổ trang, huyễn huyễn, chủng điền văn, hài hước, NP tổng thụ, sinh tử văn, HE. 

Rì viu thì cũng lâu rồi mình không nhớ lắm =))))) hì, nhưng nhớ là nó khá thú vị, vì mình không hay đọc NP mà thấy truyện hấp dẫn phết ấy. mọi người đọc rồi tự thưởng thức nha :3

 

đam mỹ tiểu thuyết

Top đam mỹ hay và cảm nhận Part 10

1. Phong mang

Tác giả: Sài Kê Đản

Theo nhà edit : 

Độ dài: 307 chương
Thể loại: Đam mỹ, giới giải trí, hài hước, sảng văn, HE
Tình trạng: Edit 

Hàn Đông là diễn viên quần chúng, kiêm nghề xem tướng, biết trước tai họa, tính nhân duyên thần chuẩn.
Một ngày, hắn tính ra đại kim chủ giới giải trí cùng mình "Nhân duyên xứng đôi", là một thẳng nam, hắn không tiếc ở trước mặt kim chủ tự hủy hình tượng: giả ngu, giả xấu xa, làm sao để người kia cách ứng, sợ người ta nhìn trúng hắn.
Mọi người cho rằng kim chủ ngược lại sẽ nhìn trúng hắn sao? Sai rồi.
Hàn Đông giằng co đi giằng co lại cuối cùng chính mình động tâm, lại bắt đầu trăm phương ngàn kế tìm cách vãn hồi. Kết quả lúc trước biểu diễn kỹ xảo quá tốt, hình tượng ngu ngốc đã đi sâu vào lòng người

Tiểu thụ: lưu manh, đáng yêu, phúc hắc, am hiểu thuật xem tướng, còn có bệnh mộng du.
Công: đại kim chủ giới giải trí, giai đoạn trước là một chính nhân quân tử, giai đoạn sau giới tính do tiểu thụ định đoạt.

Link đọc (wattpad) : 1 – 45 46 – 241 242 – end

  • Với mình thì truyện khá vui vẻ hài hước, bởi vì căn bản là không có ngược, mà toàn là ngọt ngào là chính nên theo dõi thấy vui vẻ yêu đời lắm 😡 Ngày trước cũng lọt hố bộ KỈ Cambri trở lại, hay như vậy mà còn drop khi mà chỉ còn cỡ chục chương là hoàn, ấy vậy mà lọt hố Phong mang khiến mình ngóng trông từng ngày luôn 😥 đến nỗi muốn đọc truyện khác không được… Đặc biệt, tôi đã sớm chết lặng trước yêu nghiệt Hàn Đông 😥 hhuuh người đâu đáng yêu quá chừng, xong được cái Vương tổng bá đạo hết sức, rất vừa ý người đọc :* cảm thấy truyện dù không có ngược không có điểm nhấn nhất định, chỉ là chuyện thường ngày của vợ chồng nhà nọ thôi, từ hồi ghét nhau như chó với mèo tới khi nghiện nhau yêu nhau không dứt được, nào chuyện nhà chuyện xử lí tình địch,… kéo dài tới cả hai ba trăm chương nhưng không hề nhàm chán chút nào, mỗi chương đều đem lại mới mẻ và hứng thú cho người đọc 😡 lọt hố cùng mình nào

 

2. Thế bất khả kháng

Tác giả: Sài Kê Đản

Thể loại: hiện đại, cuồng bá phúc hắc trung khuyển công – nữ vương yêu nghiệt ngạo kiều cảnh sát thụ, cường cường, hài bựa, ấm áp, tiểu ngược, công sủng thụ, HE

Độ dài: 215 chương (chính văn) + 10 chương (phiên ngoại)

Couple chính: Viên Tung – Hạ Diệu

Cái này chính là ví dụ cho việc cua không được em gái được ngay anh trai =))))

Hay là cướp người trong mộng của em gái, cói chung mối quan hệ của hai người éo le lắm.

Đại khái thì truyện cũng khá ổn, chỉ có điều đọc cỡ 100 chương mình thấy hơi nhàm chán một chút, nó hơi bị nhàm chán một chút thì phải, nhưng được cái công thụ đều đáng yêu =))) đầu tiểu công toàn tinh trùng :v thụ thì cũng không phải dâm đãng vừa vừa

Tìm đọc tại Nguyệt Cầm Vân nhé các bạn 😡

3 . Thượng ẩn

Tác giả: Sài Kê Đản. 
Văn Án: ( hài hước, vui vẻ, hỗ công.)
"Có một loại người.
Tựa như ma túy. 
Dính vào một cái. 
Cuộc đời này khó có thể cai."
(Đậm chất Bắc Kinh, cường cường, HE.) 
Số chương: 342 chương cả phiên ngoại. 
Quyển 1 Rung động thanh xuân: 208 Chương
Quyển 2: Lửa tình bùng cháy: 106 Chương.
Phiên ngoại Hải-Bạch: 4 Chương. 
Phiên Ngoại Mãnh-Kỳ: 24 Chương. 

Tìm đọc trên wattpad : Tiểu Phong gia trang

  • Phim thì có lẽ các bạn xem khá là nhiều rồi còn truyện thì không biết các bạn đã đọc hết chưa nhỉ ^^ Nhưng với mình thì mình thích đọc truyện hơn, vì đọc truyện mới thấm thía được cái tình của nhân vật. Du Châu rất tốt, nhưng có những thứ trên phim chưa thể lột tả được. Đọc truyện các bạn sẽ thấy một thứ tình yêu đồng tính gần gũi, giản dị hơn bao giờ hết. Bởi nó không quá màu mè hoa lá, nó là rung động thời thanh xuân, cái thứ tình cảm của những người trẻ, cái thứ mà chúng ta đều đã từng trải qua, mà chỉ khác ở đây một điều – nhân vật chính là hai cậu trai.
  • Có chông gai, có hi sinh, có đau thương, có nước mắt,.. nhưng sau cùng họ vẫn về lại với nhau. Cái quan trọng ở đây, họ may mắn hơn rất rất nhiều người khác, là bởi người thân bạn bè xung quanh ở phút cuối vẫn là yêu thương và thấu hiểu cho họ, cho họ tình yêu thương, thêm niềm tin sức mạnh, để học được bên nhau.
  • Thượng ẩn mang chút nhẹ nhàng, chút buồn của thanh xuân đã qua, chút đau thương và chút mãng liệt của 8 năm sau gặp lại và đọng lại cuối truyện là một câu “Em yêu anh” của Bạch Lạc Nhân, là cảnh Cố Hải quay mặt đi trộm lau nước mắt hạnh phúc…. Hình ảnh cuối truyện ấy, mình quả thật nhớ mãi không quên ^^
  • Để nói về nó chắc phải cả một bài viết dài mất nên mình chỉ nói một chút vậy thôi, các bạn nào chưa đọc thì đi đọc đi nha ^^ mà đọc rồi thì đọc lại cũng được :*

4. Nghịch Tập

Tác giả: Sài Kê Đản

 

  • Nói thật thì làm phim Nghịch tập khiến mình thất vọng quá :< nhưng ngược lại Thanh Vũ là vô đối rồi ♥ Phim chắc chỉ tua xem đoạn H cả hôn hít nhau thui 😡 Nhưng tương phản hoàn toàn một điều là truyện quá hay ! Thật ra về ý kiến của mình thì mình thích Nghịch tập hơn, rất yêu Trì Sính,. Ngô Sở Úy thì siêu đáng yêu 😡 Yêu phải tình địch như thế này thì quá tốt rồi :v yêu luônnnn !!!!
  • Có quá nhiều điều phải nói thành ra quên mát không nhớ ra nên nói điều gì, nói chung là đọc đi nha nha nha ♥♥

 

 

5 . Khiếu kiếm chỉ giang sơn

Link đọc: Wattpad

Tác giả: Tử Vũ Nguyệt Diên - 紫舞玥鸢
    
    Thể loại: Cổ trang, cung đình, công xuyên không [Mây: phúc hắc, đại-đại-đại sắc lang, bị bệnh đau cột sống =))))))], đế vương thụ, cường - cường...  
    
    Biên tập: Mây
    
    Tình trạng tác phẩm: 105 chương + 4 phiên ngoại chính văn + 1 phiên ngoại viết thêm (13 chương) - Hoàn~
  • Tiêu Sơ Lâu nửa đời điên cuồng chỉ vì muốn đuổi tới được một tia hy vọng, một giấc mơ hết sức mơ hồ – đó là, hắn có thể về nhà, cho dù hắn chẳng còn gì. Một Diệu điện hạ nghĩ thế nào cũng không nghĩ tới lại yêu phải Tiêu Vương gia, mà càng không nghĩ tới chính mình lại nặng tình quên không được một bóng hình.. Với mình thì truyện hay, nhưng về gần cuối đánh nhau nhiều loạn quá nên cũng đọc qua qua thôi. Cảm thấy điều may mắn khi đọc đó là không bị chọc tức hết, may mắn là không ngược chết người đọc, công thụ biết buông và giữ đúng lúc, đại khái thì cái gì cũng kịp thời. Còn mâu thuẫn truyện giải quyết cũng ổn 😀 nói chung truyện okay, mang không khí hơi ưu thương, và cũng chẳng hiều sao được quả Hồ Hoắc lại hợp với tạo hình nhân vật quá thế >v< buồn cái là chiến hạm tui chìm r :< phải làm sao

đam mỹ tiểu thuyết

Top đam mỹ hay và cảm nhận 9

Danh sách

131214f01qgcps916vyc9s

  1.  Đồng nhân Đông Phương Bất Bại — Cùng giáo chủ kết tóc nhất sinh 

Tác giả: Nam Phong Bất Tẫn

Thể loại: Đồng nhân Đông Phương, trọng sinh, 1×1, HE

Tình trạng: hoàn | Link đọc

Review: Mình sẽ viết review dài sau, còn hiện tại mình cũng chỉ muốn chia sẻ đôi điều thôi.

Dương Liên ĐÌnh trọng sinh, làm lại từ đầu, bù đắp cho Đông Phương, vốn chỉ định từ xa bảo hộ người, nhưng bản thân hắn lại ma xui quỷ khiến thế nào không kiềm chế được bản thân mình.

Làm được những điều kiếp trước hắn chưa kịp làm, hắn thay đổi rồi, nhưng hắn thay đổi chính mình, không còn là Dương tổng quản yêu tiền hơn mạng nữa, thì vận mệnh của hai người liệu có thay đổi hay không? Mời các bạn đọc ~~~

Suốt khoảng thời gian đọc 50 chương truyện, hầu như chương nào mình cũng khóc, điều này cũng rất khó lí giải, mỗi người đọc sẽ có cảm thụ khác nhau, có lẽ sau khi các bạn đọc xong sẽ phần nào. Còn viết nữa thì rất là dài, nên mình sẽ dành cho bài review vậy, mình chỉ muốn chia sẻ rằng đây là bộ đồng nhân Đông Phương hay nhất đối với mình hiện giờ, có lẽ cũng bởi mình không thích người khác xuyên không thành Liên Đình để ở bên Đông Phương hay là Đông Phương ở bên ai khác, dù rằng nhiều người ghét Liên Đình trong nguyên tác, nhưng mình vẫn muốn một kết cục, một kết cục khi mà Đông Phương được chân chính ở bên Liên Đệ của y.

2. Giang hồ biến địa thị kì ba

Tác giả: Ngữ Tiếu Lan San

Thể loại: Xuyên không, cổ trang, hài, công sủng thụ, lưu manh công, 1×1, He

Tình trạng: Hoàn 171 chương và PN | Link đọc

Review: Truyện hài, rất dễ thương, couple chính đi đâu cũng có fan não tàn =))) không ngược, nhưng bởi vì thế nên tác giả rất khó để giữ chân độc giả. Còn tại vì sao thì với cá nhân mình, truyện không có cao trào cho nên bằng mọi nỗ lực mình vẫn không thể đọc hết tác phẩm, mình dừng chân ở chương 150~160 gì đó, chỉ còn chút xíu đó thôi nhưng mà vẫn không thể… bởi mạch truyện cứ đều đều như vậy gây nên nhàm chán, nhưng dù sao cũng là một đam nên đọc, giải trí cao!

3.  Bản kí sự trúc mã

Tác giả: Ngữ Tiếu Lan San

Thể loại: Hiện đại, hài, ngọt ngào cùng chút ngược, công sủng thụ, 1×1, HE

Tình trạng: Hoàn | Link đọc

Review: Tương tự, truyện ngắn nhưng tràn đầy ngọt ngào cùng chút ngược không đáng kể chút nào, nhưng mà mình vẫn bỏ vài chương cuối dù nó rất ngắn so với Giang hồ biến địa thị kì ba, bởi lí do tương tự luôn kể cả tác giả đã cho xíu ngược vào, có lẽ do mình không hợp với Ngữ Tiếu Lan San lắm chăng? Du vậy đây vẫn là một truyện đáng yêu bởi công nhiều lúc ngốc chết được, cứ cười ngơ ngơ, đọc giải trí rất tốt!

4. Học trưởng không thể trêu

Tác giả: Ngữ Tiếu Lan San

Thể loại: Hiện đại, vườn trường, học đường, hắc bang, phúc hắc công, 1×1, HE

Tình trạng: Hoàn | Link đọc

Review: Tiếp tục một truyện của Ngữ Tiêu Lan San mà mình bỏ dở, truyện khá hay, mình khá thích bạn công, ôn nhu chăm sóc thụ, lí do mình không đọc tới cuối lần này không giống như hai truyện trên mà là do nhân vật thụ trong truyện. Thụ vốn dĩ khả ái đáng yêu biết bao nhưng bởi chấn động tâm lí thuở bé quay lại nên bỗng biến thành chú thỏ nhỏ hơi tí mắt ửng hồng. Mình không nỡ trách thụ, nhưng chỉ là đọc mà cảm tưởng như hai nhân vật khác nhau ấy, đó là lí do mình dừng, cũng tương tự hai bộ trên đọc gần hết, kết ngọt ngào khỏi bàn! Nói chung công như gà mẹ ấy, ôn nhu hết nấc!

quc3a2n-te1bbad-chi-giao-2

5. Hảo nhân nan vi

Tác giả: Dịch Nhân Bắc

Thể loại: Hiện đại, ngược thụ, bản thân mình thấy thụ cũng hơi nhược, 1×1, phúc hắc tra công sau thành thê nô công, HE

Tình trạng: hoàn | Link đọc (Wattpad)

Review: Bộ này mình đang đọc, cũng được nửa rồi, xin lỗi các bạn nhưng công như thằng điên, =))) điên thứ nhất tại hay mắng chửi người khác, đanh đá chua ngoa, sau thì điên vì ngược thụ hành thụ quá, nhưng sau anh này đội vợ lên đầu nên cũng tạm tha thứ. Thụ hình như là niên thượng, cũng có thể gọi là sửu thụ vì công chê thụ quê mùa, như lão già vì cái tư duy người trên 25 tuổi, tiểu công sẽ gọi người ta là lão già 😐 , hiện tại là như vậy, mình thấy thụ số khổ quá, nghèo túng, tính tình cũng nhu nhược nên hay bị bắt nạt, còn bị ba mẹ lừa đổ đống nợ mấy trăm vạn lên đầu nữa,… nói chung là đọc đi các bạn, ngược ngược ngược mãi thôi!

— DƯới đây là những dòng mình viết sau khi đọc xong bộ này.

Dù lúc đầu đúng tiêu chuẩn tra công lại còn điêu ngoa, nhưng về sau tiểu công chung tình, ôn nhu, đáng yêu và bị ảo tưởng không chịu được =))) Mình vốn nghĩ thụ nhược, nhưng thực ra là không, thụ là một người đàn ông rất nghị lực và mạnh mẽ. Truyện là ví dụ rõ ràng nhất cho câu “Ngươi yêu trong mắt hóa Tây Thi”, trước õng ẹo chê người ta xong lúc yêu rồi thì nhìn gì cũng thuận mắt, chỉ có vợ mình là nhất =)) Truyện hay, cũng ngắn thôi, mình cứ nghĩ nó ngược lắm, vì bạn mình than khóc với mình suốt mấy ngày, nhưng sau khi đọc xong thì thấy cũng chỉ ngược xíu thôi, các bạn đừng lo =))

6. Phồn hoa ánh tình không

Tác giả: Tô Du Bính

Couple Hoa Hoài Tú x Phiền Tế Cảnh thuộc hệ liệt gì mà mình hiện không thể nhớ…

Thể loại: cổ trang, giang hồ, võ hiệp, hơi ngược, 1×1, HE

Tình trạng: hoàn | Link đọc

Review: Trước đọc cứ tưởng công là thụ thụ là công, sau mới ớ ra, công trước giả ngây sau mới lộ mặt thật từ chú nai tơ thành con sói, thụ lúc đầu tấn công dồn dập quá nên mình cứ tưởng là công, hóa ra không phải, thụ là mĩ nhân, thụ là biểu ca của công =)) truyện ngắn, có 27 chương thôi, đọc cũng okay lắm~

0222

7. Du long tùy nguyệt + QUỷ hành thiên hạ

Tác giả: Nhĩ Nhã

Thể loại: cổ trang, phá án, 1×1, nhiều hint =)), thanh thủy, HE

Tình trạng: hoàn | Đang xuất bản | Link đọc (wattpad full)

Review: Mình nghĩ mọi người hầu như cũng biết bộ này rồi, thanh thủy, quá thanh thủy rồi, không có nhiều nhận xét, mình chỉ thấy rằng truyện hay quá =))) chỉ có điều sau bao nhiêu dày vò các nhân vật thì mình không thích cái kết, nó như kiểu chạy nước rút ấy, quá đơn giản và lãng xẹt cho hành trình gian nan từ quyển 1 tới quyển 10. Chỉ có vầy thôi, truyện hay đọc đi nếu các bạn chưa đọc nha ^^

Đại Ca - Priest

Đại ca – Chương 1

Đại Ca

Tác giả: Priest

Edit: Ô Ly Vơ Béo

Chương 1

Dùng nụ cười để mà khóc, nương cùng cái chết để mà sống

— Dư Hoa 《 Sống 》.

Hắn nằm mơ thấy mình trở về lúc còn rất nhỏ, chừng năm sáu tuổi, ngồi ở đầu giường, một bên là hệ thống sưởi nóng hừng hực, một bên tựa vào một người phụ nữ.

Người phụ nữ ấy bụng rất lớn, nên khi dựa vào hắn không dám dùng sức, vì vậy chỉ hơi nghiêng đầu khẽ dựa vào một bên cánh tay, làm ra một bộ dáng hết sức thân thiết cùng ỷ lại nhưng, đó cũng chỉ là biểu hiện giả dối..

Người phụ nữ ấy trông thực sự rất đẹp, so với mấy ngôi sao khi xuất hiện trên thảm đỏ không hề kém cạnh chút nào, mặt trái xoan, trắng trẻo, đôi mày khóe miệng đều hết sức chỉnh tề.

Người phụ nữ ấy cầm trong tay một cuốn sách cũ đã rách nát, đang chăm chú đọc cố sự ở phía trên.

Có vẻ học vấn của cô không cao, vì khả năng nhận mặt chữ rất hữu hạn, cái cuốn truyện cho trẻ con dùng từ đơn giản như thế mà cũng phải đọc lắp bắp, thường xuyên xuất hiện mấy dấu chấm khiến người ta cảm thấy thực mệt mỏi, thế nhưng cô trông có vẻ rất vui, một tay cầm cuốn sách, một tay xoa lên bụng mình, giọng nói ngọt ngào lại trong veo, khuôn mặt toát lên vẻ bình yên.

“…Bọn nhỏ cùng đi đến đầu phía bên kia ngọn núi, phát hiện một dòng suối nhỏ, con suối vui vẻ từ phía đông kéo dài tới phía tây, róc rách nói ‘Lũ trẻ ngốc này, ở đây có điểm tâm thơm ngào ngạt, có món gà nướng vàng óng ánh, kẹo thì nhiều không đếm xuể, đủ mọi màu sắc treo ở trên cây, tựa sao nhỏ trên bầu trời, không sao hái hết được, nơi này còn có yêu quái ăn thịt người nữa, chờ tới khi vỗ béo ngươi thành một con dê núi béo tròn rồi một ngụm nuốt vào bụng'”.

“Lúc đầu, bọn nhỏ đều sợ ngây người, không nhúc nhích lấy một bước, bọn họ sinh hoạt ở phía bên này dòng suối nhỏ, lấy nấm dại, cỏ dại với quả dâu rừng là thực phẩm chính để sống, nấm dại thì chẳng có mùi vị gì, cỏ dại với quả dâu rừng thì vừa chua vừa chát. Rốt cục có một ngày, cậu bé lớn nhất tự nhủ: ‘ Mình rốt cuộc nhịn không nổi nữa, nếu mình có thể sang bờ bên kia ăn điểm tâm cùng gà nướng thì thật tốt biết bao, còn có thật nhiều thật nhiều kẹo không sao đếm xuể ’ “

“Cậu là người thứ nhất nhảy vọt qua dòng suối nhỏ, ở khu rừng xinh đep ăn no nê một chút, tới buổi tối thì trở lại suối nước bên này, nới với mọi người rằng, trong rừng không hề có yêu quái ăn thịt người. Vì thế ngày hôm sau, cô gái lớn nhất cũng tự nhủ: ‘Nếu mình có thể sang bờ bên kia ăn điểm tâm cùng gà nướng thì thật tốt biết bao, còn có thật nhiều thật nhiều kẹo không sao đếm xuể ’ ’ ngày hôm đó, cô bé đi cùng cậu trai lớn tuổi nhất kia nhảy vọt qua suối nước, vào trong khu rừng xinh đẹp kia ăn no nê thỏa thích, rồi cùng cậu bé hai người trở về, nói với mọi người không hề đụng phải yêu quái ăn thịt người nào hết.”

“Các bé trai và bé gái nối tiếp nhau nhảy qua suối nước, hưởng thụ bữa ăn ngon ở đây, một ngày trôi qua, , yêu quái ăn thịt người không có xuất hiện, một tháng trôi qua, yêu quái ăn thịt người vẫn chẳng thấy đâu. Bọn họ lớn tiếng cười nhạo không thôi với suối nước, sau đó cùng nhau ở lại bên kia suối, mỗi ngày tự do tự tại đi lại trong khu rừng xinh đẹp, ăn những thức ăn tinh mỹ với biết bao nhiêu kẹo ngọt. Chỉ duy đứa trẻ nhỏ tuổi nhất là còn ở lại chỗ cũ, mặc nhóm đồng bạn càng ngày càng béo phía bên kia la hét như thế nào, cậu bé vẫn kiên quyết không qua đó.”

“Mỗi ngày vượt qua suối nước lũ trẻ đều nói với người bạn nhỏ của chúng rằng: ‘ Này, cậu qua bên này đi, suối nước nói dối đó, nơi này không có cái gì mà yêu quái ăn thịt người đâu, cuộc sống nơi này á, giống như ở thiên đường vậy! ’ chính là cậu bé nhỏ tuổi nhất vẫn cứng rắn không nghe, cậu vẫn như cũ hái cỏ dại, nấm dại cùng dâu rừng sống qua ngày. Cậu vẫn nhỡ rõ lời bà nội từng dặn khi đi xa, trên đời này chẳng có bữa cơm nào là miễn phí, bỗng dưng được sống an nhàn chính là cạm bẫy đáng sợ nhất trong rừng.”

“Đột nhiên vào một đêm, cậu bé nhỏ nhất nghe thấy tiếng gào thét chói tai, khiến cậu giật mình tỉnh giấc, mở mắt ra, thì thấy dòng suối dâng cao, chia mặt đất thành hai phần, biến thành một vùng đại dương mênh mông..” .

“Đại dương mênh mông hát vang: ‘ Dê nhỏ dê nhỏ tròn vo, ngao ô một hơi ăn vào bụng, một con cũng đừng mong chạy thoát! ’ cậu bé nhỏ nhất dụi dụi mắt, phát hiện nhóm đồng bạn của cậu đang bị một con quái vật to như một ngon núi đuổi bắt , chính là bọn họ rất béo , căn bản chạy không được, còn chưa tới bờ nước, thì bị con quái vật từng bước từng bước đuổi theo,rồi xơi tái luôn . Bọn họ toàn bộ đều rơi vào cạm bẫy nguy hiểm nhất, chỉ có cậu bé nhỏ nhất tránh được một kiếp nạn này, đem câu chuyện này lưu lại và truyền cho đời sau”

Từng trang từng trang giấy ố vàng lật qua, kể xong một câu chuyện không đầu không đuôi, người phụ nữ giống như vừa hoàn thành xong một công trình vĩ đại, thở dài một hơi, thờ ơ nói với Ngụy Khiêm đang dựa vào người mình rằng: “Cho nên mới nói, con người không thể sống quá thoải mái, chờ mày ngồi không mà hưởng, mỗi ngày đều ăn no chờ trời tối, liền đánh rắm một cái cũng có thể xuống lỗ…”

Giọng nói dễ nghe nhưng lại thô tục vốn đang bên tai, bị tiếng chuông cắt ngang. Ngụy Khiêm như hoảng sợ, mở to mắt ra, từ trên giường bật dậy.

Là năm giờ rưỡi sáng, trời còn chưa sáng hẳn.

Ngụy Khiêm vẫn như cũ đắm chìm trong giấc mơ vừa rồi, là một giấc mộng đẹp, nhưng cũng là bóng đè.

Ngủ không đủ giấc khiến não bộ hắn thực mệt mỏi, giống như con chó nhỏ lồm cồm bò dậy, lấy chiếc dép lê đập một cái bẹp – chết con gián đang nghênh nghênh ngang ngang bò trên đầu giường, sau đó nhảy lò cò tới vòi nước, rửa sạch sẽ. Sau đó thất thểu “lạch cạch, lạch cạch,..” mà bò bò đi vo gạo, dùng cái nồi đã không nhìn ra được hình dạng để nấu cháo.

Sau đó hắn lại thò đầu ra ngoài cửa sổ mà thám thính, thấy nhà Mặc Rỗ bán điểm tâm sáng đã mở cửa, đang chiên đồ.

Ngụy Khiêm hướng phía dưới lầu huýt sáo thật dài, tuyệt đối không thèm để ý sẽ đánh thức hàng xóm, la hét om xòm: “Mặt Rỗ, làm cho anh mày ba cái bánh quẩy nào!”

Hắn vừa gọi xong, cửa sổ trên lầu cũng “cót két” một tiếng mở ra. Một gã mập đang ngậm bàn chải đánh răng lóng ngóng nói, “Anh mày lấy sáu cái, nhớ chọn loại to to mà đậm đà một chút!”

Kẻ quát tháo phía trên lầu vừa rồi chính là Tam Béo, rõ ràng đã béo thành một khối hình cầu, thế mà vẫn như cũ không nghe theo, cũng không buông tha mà lấy cái phẩm chất đặc biệt – “Thùng cơm” làm vinh quang, mức độ cao tư tưởng như vậy quả thực siêu phàm thoát tục rồi…

Ngụy Khiêm cảm thấy ba cái bánh quẩy so với sáu cái tương đối không có khí khái anh hùng, vì vậy hướng Tam Béo mà rống: “Heo, tích cực xuất chuồng cơ đấy, có tư tưởng giác ngộ nha!”

Tam Béo một mồm toàn bọt,  không thể đáp trả gì, đành phải giả bộ bận rộn rồi vội vàng giơ một cái móng heo thối về phía Nguy Khiêm, cố gắng không cùng hắn tiếp tục so đo.

Ba của Mặt Rỗ mất sớm , hắn là cô nhi đi theo quả phụ, quả phụ lấy việc bán điểm tâm sáng làm nghề kiếm sống, Mặt Rỗ mỗi sáng sớm đều phải rời giường giúp mẹ hắn nặn bánh quẩy, nghe thấy lũ bạn bè của hắn sáng sớm đã chó cắn chó, cũng bất đắc dĩ mà luyện thành thói quen.

Mặt Rỗ lau lau tay hai phát vào tạp dề đeo trước ngực, không hề hé răng mà cười hì hì hướng tới hai vị đại gia trên lầu kia khua khua tay, tỏ vẻ nghe thấy được —— Ah, Mặt Rỗ là một tên nói lắp, bình thường hắn không ở những nơi công cộng mà ba hoa bốc phét.

Thấy điểm tâm đã tới, Ngụy Khiêm giống như đi đánh giặc mà như vũ bão lao vào WC đánh răng rửa mặt, bắt đầu một ngày bận rộn bức bối.

Hắn để cháo vừa nấu nguội đi một chút, đồng thời chải chuốt chính mình một chút, mang theo tiền lẻ chậm chạp lao xuống dưới lầu, rồi trở về đánh thức em gái nhỏ bảo bối, chăm chú nhìn con bé ăn bữa sáng, kế đó ôm nó chạy lên trên lầu, nhờ mẹ Tam Béo trông nom, trước khi đi, hắn còn nhanh tay tiêu diệt ngón tay đang định cho vào trong miệng của bé con.

Rồi sau đó Ngụy Dương dùng chiếc xe đạp cà tàng của hắn mà bò tới trường học.

Hôm nay là ngày Ngụy Khiêm dự thi vào cấp ba…

Ngụy Khiêm cho tới bây giờ vẫn không thực sự biết cha mình là ai, cũng không biết mắt mũi ông ta dài ngắn ra sao, nhận thức duy nhất đối với người này, chính là ông ta là một tên Vương bát đản* — là nguyên do mà mẹ Ngụy KHiêm mười năm như một ngày ngày lải nhải bên tai hắn.

*Vương bát đản: Vương bát là con rùa, đản là trứng, đồ trứng rùa =)))) đại khái là đồ không bằng con rùa, đồ khốn nạn)

Chuyện về cái kẻ không biết xấu hổ kia bây giờ còn đang ngồi chồm hỗm bóc lịch trong tù, đỉnh đỉnh đại danh bốn phương tám hướng đều biết, tiếng thơm lan xa “Tội phạm cưỡng dâm”, không biết ngày tháng năm nào mới được phóng thích, đương nhiên Ngụy Khiêm cũng không trông mong lão được phóng thích, kẻ chẳng biết cái rắm gì có thả ra cũng chỉ là gánh nặng cho xã hội.

Ngụy Khiêm chỉ muốn trước khi được mãn hạn tù thì lão cha của hắn bị phạm nhân khác trong tù đánh chết đi cũng được.

Một trong những nạn nhân của lão tội phạm đang bị cải tạo đó chính là mẹ Ngụy Khiêm… A, đúng rồi, còn có Ngụy Khiêm này là người gián tiếp bị hại nữa chứ nhỉ.

Mẹ nó chứ mẹ mình vào lúc tuổi trẻ, trong đầu nhất định là chứa toàn tương hồ, mỗi ngày cùng một đám hỗn tạp tiểu lưu manh lăn lộn, uống say khướt rồi nửa đêm ra đường làm loạn, thật bất hạnh bị lão tội phạm đang bị cải tạo theo dõi, tmơ mơ màng màng bị hại, sau lại mơ mơ màng màng mang thai rồi đẻ ra Ngụy Khiêm.

Bởi vậy dựa theo lý trí mà nói, Ngụy Khiêm có thể hiểu được vì cái gì từ nhỏ mẹ hắn đã không muốn thấy hắn, hắn cảm thấy lúc mình được sinh ra, bà ta chưa trực tiếp bóp chết mình ngay, cũng là nhờ ảnh hưởng của hoóc-môn vậy… Hoóc-môn mới chính là kỳ tích trong sinh mệnh của nhân loại.

Càng không cần phải nói tới việc bà ta miễn miễn cưỡng cưỡng mà nuôi lớn hắn…

Cứ cho là vậy, nhưng Ngụy Khiêm vẫn là căm hận bà ta, hận từng giờ từng phút không thể ăn thịt bà ta, uống máu bà ta…

Thế nhưng, sâu thằm trong lòng hắn vẫn là trông mong mẹ hắn có thể cho hắn một chút sự dịu dàng, nếu như mẹ hắn ngẫu nhiên mà ban phát cho hắn dù chỉ một chút, thì đối với hắn đây thực sự là một niềm hạnh phúc lớn lao, bởi vì như vậy nên hắn cũng sinh ra hận chính bản thân mình, hận mình sinh ra đã đê tiện như vậy.

Người đàn bà luôn ở nhà ban ngày và ra ngoài vào ban đêm, bà ta mưu sinh bằng công việc cổ xưa và truyền thống, ở đất nước chúng ta có mấy ngàn năm lịch sử chẳng vẻ vang gì. Đây là một phần mang lại cho Ngụy Khiêm vô số “vinh quang” – mẹ hắn là “Gà”, nói như lời của bà mẹ không biết xấu hổ này thì chỗ tốt của công việc chính là được chơi đàn ông miễn phí, lại còn bắt hắn giao tiền cho mình.

Người cha phạm tội cưỡng dâm của Ngụy Khiêm đã kết thúc thời con gái của mẹ hắn như vậy đó, làm cho bà tà đen triệt để từ trong ra ngoài, lại còn càng ngày càng không biết viết chữ “thẹn” như thế nào.

Mà làm một quả “trứng chim”, thì thời thơ ấu của Ngụy Khiêm chính là một hồi tra tấn…

Mẹ hắn mỗi tối đều hùng hùng hổ hổ ra ngoài, thẳng đến sáng sớm ngày hôm sau mới trở về, mỗi sáng sẽ dùng móng tay đem hắn từ trong chăn ra lay tỉnh , nếu bà ta tâm tình tốt, thì sẽ lôi họ hàng hang hốc của hắn ra điểm danh một lượt, còn nếu bà ta tâm tình không tốt, còn có thể thuận tay đánh hắn hai cái tát, sau đó một thân toàn mùi rượu chỉ tay năm ngón sai sử Ngụy Khiêm chưa cao bằng cái bêp đi nấu bữa cho bà ta. .

Có mấy lần Ngụy Khiêm đã mua sẵn thuốc chuột, sẵn sàng cùng mẹ hắn hai người đồng quy vô tận, nhưng cuối cùng vẫn là hắn không tài nào xuống tay, bởi vì có đôi khi tình mẫu tử trong bà trỗi dậy, sẽ ôm hắn hai người cùng nhau xem TV, khi vui vẻ còn có thể ở bên tai hắn dùng thanh âm nhỏ nhẹ nới với hắn đôi câu.

Nếu ban đêm thu nhập không tệ, sáng sớm trên đường về bà ta còn mua cho Ngụy Khiêm vài cái bánh rán trái cây.

Loại tình huống này mặc dù vô cùng trân quý, là khả ngộ bất khả cầu, lại có thể khiến cho tiểu Ngụy KHiêm thụ sủng nhược kinh*, mà mỗi lúc khi ấy, hắn sẽ không muốn giết bà ta, bởi vì hắn cũng sẽ nhớ tới, chung quy bà ta cũng là mẹ của hắn.

*Thụ sủng nhược kinh:  được sủng ái mà lo sợ; được nhiều người yêu thương vừa mừng lại vừa lo

Mẹ ruột của hắn xinh đẹp hơn bất cứ người phụ nữ nào mà hắn từng gặp trong cuộc đời, nhưng mà hằn không hề cảm thấy vinh quang dù chỉ một chút.

Và trong cả vũ trụ này, dù sao thì hắn cũng chỉ có một người mẹ ruột là bà, nếu giết đi rồi, hắn sẽ luyến tiếc…

Hai người bọn hắn cứ như vậy, hận thù lẫn nhau cũng như nương tựa lẫn nhau mà sống.

Vào thời điểm Ngụy Khiêm được năm tuổi, mẹ hắn được gả cho một người, cha dượng là một người thành thật, dù kiếm tiền không nhiều lắm, cũng không có bản lãnh gì, đối với đứa con hời là hắn cũng không tính là quá hung ác, nhưng cũng chưa từng ngược đãi hắn..

Về sau đại khái là ngại hắn ở nhà chướng mắt, chờ khi Ngụy Khiêm vừa tròn sáu tuổi, cha dượng chủ động đưa hắn vào học tiểu học, cưỡi con xe đạp thể thao đưa hắn đi nhập học.

Ngụy Khiêm gọi ông ta là chú.

Từ sau khi ông chú tới đây, trong vòng một đêm, mẹ hắn đã ‘phóng hạ đồ đao’* không còn lêu lổng ở ngoài, cơ hồ là “dựng sào thấy bóng”* tẩy sạch  duyên hoa, vấn tóc cao lên, không còn đụng tới dù chỉ một giọt rượu, tính tình cũng đã khá hơn nhiều.

*phóng hạ đồ đao; lập địa thành phật 放下屠刀 <<VietPhrase>> bỏ xuống đồ đao

*立竿见影 <<Lạc Việt>>
✚[lìgānjiànyǐng] Hán Việt: LẬP CAN KIẾN CẢNH dựng sào thấy bóng; xấu hay tốt bày ra cả đấy; hiệu quả nhanh chóng (dựng cây sào dưới ánh nắng mặt trời, có thể thấy ngay bóng của cây sào thẳng hay nghiêng)

Bà thay đổi nhanh chóng, trở thành một người phụ nữ bình thường cũng như một người mẹ bình thường.

Mùa đông năm ấy, mẹ hắn còn tự tay đan cho hắn một chiếc áo len, mà chiếc áo len ấy hắn cũng chỉ được mặc trong một mùa đông, bởi vì hắn lớn quá nhanh, nhưng vẫn được hắn trân trọng cất vào tủ, bởi vì đó hầu như là món quà duy nhất mà hắn nhận được trong suốt thời thơ ấu của mình.

Người ta vẫn nói trẻ con sáu bảy tuổi chạy nhảy khắp nơi, đến cả con chó cũng phải ngại, nhưng Ngụy Khiêm lúc sáu bảy tuổi ngoan ngoãn hệt như chú chó nhỏ, một cái yêu cầu cũng không có nói ra, nếu người lớn không chủ động cho thì hắn tuyệt cũng không hề mở miệng ra đòi hỏi. Trong trường thỉnh thoảng cũng sẽ có việc cần nộp tiền, Ngụy Khiêm đều mượn người khác, sau đó chính mình chạy tới phòng bi-a, trung tâm giải trí giúp việc lặt vặt kiếm mấy đồng để chi trả.

Lúc đó, hắn trong quá trình kết bạn có quen được rất nhiều tên côn đồ lớn tuổi hơn hắn. Ông chủ thấy hắn còn nhỏ, mà chạy tới chạy lui đếm bi, bưng chén đĩa trông thú vị, hơn nữa còn khá chăm chú, rất biết nhìn sắc mặt kẻ khác, cho nên đã giữ hắn lại, để thi thoảng khi nhàn rỗi sẽ trêu chọc.

Ngụy Khiêm cũng vui vẻ, không cảm thấy thống khổ gì. Bởi vì hắn trong trường học cuối cùng biết được, hắn cũng là một nụ hoa của Tổ quốc, cuộc sống như thế, hắn đã thấy mĩ mãn lắm rồi.

Bởi vậy, hắn luôn lo sợ chú sẽ bực bội, sợ chú sẽ ly hôn với mẹ hắn, khiến hắn phải quay về sống những ngày tháng heo chó cũng không bằng.

Năm Ngụy Khiêm bảy tuổi rưỡi, còn chưa đầy tám tuổi, mẹ hắn lại sinh một bé gái.

Có thể nói, con bé và ông chú như cùng một khuôn đúc ra – Ah, ý là rất xấu, nhưng cả nhà ai cũng coi con bé như bảo bối.

Con bé sinh vào mùa xuân, nhưng cha mẹ lại không thích cái gì ‘Xuân’ cái gì ‘Liễu’ bởi nghe rất quê mùa, không xứng với bảo bối cô nương của bọn họ. Mà cũng khó cho mẹ và chú, cả hai người cộng lại còn chưa mài đít ở trường học tới chín năm. Ước chừng bàn bạc phải một tuần, cuối cùng vắt hết đầu óc đặt cho con gái một cái tên đầy ý thơ – ‘Tống Ly Ly’.

Mang họ Tống của chú, ‘Ly Ly’ của ‘Ly Ly trên đồng cỏ’, nhủ danh kêu Tiểu Bảo.

Tuy nhiên, Ngụy Khiêm rất ít khi gọi cái tên không mấy hay ho của em gái mình, cho đến khi con bé lớn một chút, hắn cũng chỉ kêu là ‘Tiểu Bảo’.

Không nói tụ trong “xum họp”, như thế nào lại gọi ‘Ly’ cơ chứ (ly trong biệt ly chia ly) , đúng là chưa nghe qua có ai lại đi đặt tên đó cho con nhà mình, quả thật là muốn có bao nhiêu may mắn thì có bấy nhiêu may mắn.

Mẹ  hắn và cha dượng đã thất học còn bày đặt tên kêu, đặt cho con mình cái tên như vậy, đơn thuần là không có việc gì đi tìm đường chết ngoạn chơi xíu,

Cái tên mang theo điềm xấu ấy sẽ theo con bé cả đời, tựa hồ cũng biểu thị rằng, tử biệt sinh ly sẽ bám lấy sinh mệnh đơn bạc của con bé.


Hết chương 1

Uncategorized, Đại Ca - Priest

:: Mục lục :: Đại ca – Priest

::Mục lục::

《Đại ca》

Tác giả: Priest

Tên tiếng Trung: 大哥

Thể loại: Đam mỹ

Tình trạng bản gốc: Hoàn 69 chương

Tình trạng bản edit: On-going

Edit: Ô Ly Vơ Béo


Văn án

Thiếu niên Ngụy Khiêm, mười ba mười bốn tuổi không cha không mẹ, còn phải chăm sóc cô em gái nhỏ, sống một cuộc sống khó khăn, đã thế còn nhặt được một tên mặt dày mày dạn bám dính lấy hắn, tên là Tiểu Viễn.

Ngụy Khiêm ngay cả trong mơ cũng muốn mình nổi bật hơn người, là một tên yêu tiền hơn mạng, nửa đời trước của hắn đều là mình đồng da sắt lội ngược dòng mà đi, đặt mục tiêu hàng đầu là công thành danh toại, thật vất vả mới có chút thành tựu, những tưởng là vận mệnh của mình cuối cùng cũng rẽ mây đen thấy được ánh rạng đông rồi, ai ngờ Tiểu Viễn bỗng nhiên phát bệnh thần kinh — thích con trai, lại còn chuyên môn dõi theo hắn, chiếu sáng cho cuộc đời hắn “bị – đại nghịch bất đạo” và “bị – dĩ hạ phạm thượng*”

*”Dĩ hạ phạm thượng” có nghĩa là bị người dưới mạo phạm, nhỏ mạo phạm lớn

CP: Một tổ hợp kinh điển cho mấy lời độc địa của nữ vương cùng cái sự điên điên khùng khùng của trung khuyển.

Nữ vương giai đoạn trước thực trung nhị*, mỗi tháng trung khuyển được mấy ngày xong lại hóa thành cuồng khuyển, có bàn tay vàng.

*Trung nhị (中二) Xuất phát từ cụm từ “bệnh trung nhị” (gọi là chứng mồng hai) là tục ngữ của người Nhật Bản – chỉ sơ trung năm hai (tương đương với lớp 8 bên mình), thanh thiếu niên ý thức về cái tôi quá lớn đặc biệt là trong lời nói và hành động, tự tưởng coi mình là trung tâm. Mặc dù gọi là “bệnh” nhưng nó không cần thiết phải chữa, y học cũng không cho vào “bệnh tật”. Ở Việt Nam, “bệnh trung nhị” có tên gọi khác là “bệnh tuổi dậy thì”.

(Theo Lam Ninh – CÁC THỂ LOẠI ĐAM MỸ CẦN BIẾT)


Quyển 1 : Lạc đà

Chương 1  Chương 2  Chương 3  Chương 4

Chương 5  Chương 6  Chương 7  Chương 8

Chương 9  Chương 10  Chương 11  Chương 12

Chương 13  Chương 14  Chương 15  Chương 16

Chương 17  Chương 18  Chương 19  Chương 20

Chương 21  Chương 22  Chương 23  Chương 24

Chương 25  Chương 26  Chương 27  Chương 28

Chương 29

Quyển 2: Sư tử

Chương 30  Chương 31  Chương 32  Chương 33

Chương 34  Chương 35  Chương 36  Chương 37

Chương 38  Chương 39  Chương 49  Chương 41

Chương 42  Chương 43  Chương 44  Chương 45

Chương 46  Chương 47  Chương 48  Chương 49

Chương 50  Chương 51  Chương 52

Quyển 3: Trẻ thơ

Chương 53  Chương 54  Chương 55  Chương 56

Chương 57  Chương 58  Chương 59  Chương 60

Chương 61  Chương 62  Chương 63  Chương 64

Chương 65  Chương 66  Chương 67  Chương 68

Chương 69 – Hết

đam mỹ tiểu thuyết

[Tổng hợp] Những câu nói hay trong đam mỹ tiểu thuyết Phần 3

Phần 3

693c94f4gw1eimhy00q8qj20jg0d5dje

Tranh Phiền Tác

  • Có lẽ đây sẽ là phần cuối cùng trong loạt bài này, có lẽ là vậy… Trước đây mình luôn có sẵn bên cạnh một cuốn sổ, một chiếc bút để có thể tùy thời mà chép lại mấy thứ tâm đắc. Dần dà cũng lâu rồi chả làm mấy thứ ấy nữa, cho nên mới có chuyện có những khi đọc đam đọc được mấy bộ xong là như bị tẩy não, chả nhớ nổi nội dung, còn bây giờ thì có gì tâm đắc là cap màn hình lại, rồi ngồi đọc lại cười một mình :”) Vì vậy nếu muốn làm tiếp mục này thì mình cũng sợ không đủ thời gian để duy trì. Suốt ba phần này hầu hết toàn là đam mình từng đọc trong suốt gần năm năm qua, nhiều lúc đọc xong như là thấy được một phần bản thân trong đó, nhưng phần nhiều là về kỷ niệm. Hầy… Phần một là về đam cổ trang, ngược, phần hai là về đam hài và ngọt ngào, cả hiện đại lẫn cổ trang, cơ mà hơi ngắn, do đam ngược mình đọc phần nhiều :”) Cuối cùng phần ba này chủ yếu là hiện đại văn, ngược là chính… nên là…. *ôm nhau khóc*
  • Mình sai rồi… Tự mình ngược mình không thể sống mà !!!!
  • Nguyên bản là share quote đam mỹ với mọi người, cơ mà cũng mong mọi người có trích dẫn hay repost dưới bất kể hình thức nào cũng vui lòng ghi cre đầy đủ dùm mình^^!

1920052_484011291709610_696417947_n

Quét dọn sạch sẽ bầu trời và mặt đất
Trả
v mt người mà đường rung không quen
Tôi cô đơn đi, tôi âm trm đi
Tuyết tháng Hai, mưa tháng Hai
Nước sui trng xóa chy xuôi
Đóa hoa vì ai mà nở?
Vĩnh viễn là lúa mch m l bi thương
Tỏa hương thơm, đứng trên ngọn núi.

( – Bài thơ “Bình minh” của Hải Tử edit bởi Tiểu Diệp Thảo)

“Con người bởi quá nặng tình, cho nên mới càng tuyệt tình. Dồn hết thảy tình cảm cho một người vốn chính là chặn hết đường lui.”

“Nếu cậu bước về phía tôi một bước, thì tôi sẽ bước chín mươi chín bước còn lại để tới chỗ cậu. Đơn giản là vì cậu là bạn của tôi, chúng ta gặp nhau rồi sẽ phải chia xa, mong rằng khoảng thời gian bên nhau không là vô nghĩa.”

Ngủ ngon Paris

100285092376c34ab31

“Thực sự yêu thương một người mới phải lo lắng, hao tổn tâm tư dối gạt người đó, mới phải cẩn thận mà dối gạt cả đời, để người đó có thể mãi mãi mà vui vẻ. Nói dối không nhất định là xấu xa, nói thật cũng không nhất định là tốt đẹp.”

– Nhậm Ninh Viễn 

“Sự thống khổ của người khác chỉ như vũng nước nhỏ, nhìn thấy, biết đó, vậy mà chẳng rõ nông sâu. Người ở trong đấy, phải chịu dày vò như thế nào, vốn dĩ chẳng ai có thể biết được.”

“Tên anh và tên người nọ chẳng thể nào có thể được viết cùng một chỗ trên tấm thiệp hồng. Vậy thì có thể được khắc tên lên cùng một tấm bia mộ cũng là một loại hạnh phúc ổn an.”

“Nếu cuộc đời trước kia là một sai lầm, chi bằng hãy thử một cuộc đời mới”

Trang Duy

“Chân tướng sẽ hủy đi cuộc sống của cậu. Cậu thà rằng để bản thân cứ như vậy làm một thằng ngốc đi. Nếu đã lừa một người thì nên lừa cả người đi. Hãy để cậu ngốc ngếch cả đời đi cũng được. Chỉ là đừng nửa đường thức tỉnh cậu.”

Khúc Đồng Thu

-“Hình như …. chúng nó thích tôi.”-“Đừng có ngốc thế, chúng nó thích chính là thức ăn trong tay cậu mà thôi”.

Đối thoại Đồng Thu – Trang Duy

“Đúng vậy, bất kể là vết thương nào rồi cũng sẽ cầm máu, khép lại. Nhưng nó sẽ trở thành một vết sẹo.”

Phiên ngoại “QTCG”

“Đúng vậy, người nọ chẳng là gì cả, thực sự rất nhỏ bé. Người nọ rời khỏi anh chỉ như anh mất đi một con đinh ốc mà thôi. Thế nhưng..tại sao những linh kiện nơi ngực anh lại lỏng lẻo hết cả rồi.”

Nhậm Ninh Viễn – PN “QTCG”

“Quân tử chi giao”

“Yêu một người, hóa ra lại đau khổ như vậy, cảm tình bất lực mà hèn mọn, rõ ràng gần trong gang tấc, nhưng lại xa tận chân trời.”

“Bất phối đích luyến nhân”

“Thực ra trong chuyện tình cảm, nếu đã bị vứt bỏ, thì nên tiếp nhận sự thật, liều sống liều chết quấn lấy người ta chỉ bất quá tự hạ thấp phẩm cách của bản thân, làm người khác càng thêm ghét bỏ mà thôi”

“Khi lãnh khốc gặp lạnh lùng”

nhe1baa5t-c491oe1baa1n-he1bbafu-c491ie1bb83m-bi-thc6b0c6a1ng-c491c3adch-c491am-me1bbb9-c491oe1baa3n-vc483n

“Trong thực tế quan hệ giữa người với người vốn không bền chặt, khoảng cách xa quan hệ liền phai nhạt, cho dù từng là người thân thiết đến đâu, cuối cùng cũng trở thành người qua đường.”

“Nam nam chi gian”

“Đau khổ khiến cho ngươi học được nhẫn nại, nhẫn nại khiến cho ngươi học được khắc chế, khắc chế khiến cho ngươi trở nên kiên cường, kiên cường có khi làm cho ngươi rơi lệ, nhưng rơi lệ sẽ khiến ngươi trở nên tinh tế, tinh tế khiến cho ngươi trở nên nhạy cảm, nhạy cảm khiến cho ngươi hiểu được khoan dung, khoan dung khiến ngươi cuối cùng cũng có được hạnh phúc.

Từ đau khổ để đến với hạnh phúc con đường ấy có bao xa, cũng có bao gần?”

(#Unknow)

3

“Sống một đời người cũng giống như ngồi xe bus vậy. Ngồi chung đoạn đường với những người xa lạ, đuổi kịp nhiều người ít ra còn có thể tiếp xúc mặt đối mặt, ngẫu nhiên mà tán gẫu đôi câu. Tới bến rồi sẽ xuống xe, kẻ đến đứng trước người đến đứng sau, kẻ rời đi trước người rời đi sau… Mỗi người đều có cuộc sống riêng của mình, đều sẽ tự xuống xe. Mà, Võ Khánh Chi rời đi trước, rồi Kỳ Vân cậu, mới đến sau.”

“Bình đạm như thủy”

“Vai phụ chính là không tốt ở điểm này, cho dù cậu có thích người nọ tới moi tim moi phổi đi chăng nữa, thì đối với vai chính diễn chung với cậu, cậu luôn phải ở thế bị vứt bỏ”.

“Có lúc tôi thấy thế giới này kì thật rất tàn nhẫn, khiến cho chúng tôi trót yêu phải một người, nhưng vĩnh viễn không cho chúng tôi quyền được nói ra.”

Đoản văn “Tình yêu của vai phụ”

“Có một người trái tim đã vỡ, bản thân không biết nhặt nó lên, lại để mặc nó bị nghiền nát thành bùn, thì đúng là không biết tôn trọng bản thân. Vì vậy, tôi nhặt nó lên, đặt lại vào trong ngực, chậm rãi vá lại, đểnó có thể đập bừng bừng sức sống”

“Mặc chi đồng”

“Nếu có một người nguyện ý luôn chờ đợi bạn, thì hãy lựa chọn ở bên cạnh người đó đi. Bởi lẽ, chờ đợi một người thực không khó, nhưng nếu là mỉm cười lặng yên đứng chờ đợi một người thì lại không hề dễ dàng chút nào.”

“Siêu sao tính cái gì”

“Cho dù thiên hạ đại loạn, máu chảy thành sống, xác chất thành đống, thậm chí sinh linh đồ thán, ta cũng sẽ san bằng Đại Du, hủy di Du thành, hủy đi hoàng cung, chiết đi sự kiêu ngạo của y, cho dù có vì thế khiến y hận ta, ta cũng muốn y lưu lại bên ta”

“Khuynh tình”

“Tử phi ngư, yên tri ngư chi lạc”

Dịch: Không phải cá, sao biết cá vui?

“Phong lưu quyển”

“Giây phút đó, tôi phát hiện mình rốt cuộc đã có được hạnh phúc, cho dù hạnh phúc ấy được kiến lập trên cơ sở tiền bạc cũng tốt, tôi đã có được hạnh phúc mà tôi khát vọng biết bao năm qua. Những thứ tôi muốn không nhiều, tôi chỉ muốn khi tôi đi làm về nhà mệt mỏi được nhìn thấy hắn dịu dàng cười với tôi.”

Cố Viêm

“Yêu ta đi, tuy thân thể ta đã tàn khuyết không còn trọn vẹn nữa, nhưng ta có thể đem một trái tim hoàn chỉnh cho cậu. Cậu có biết không? Ta luôn là một kẻ bần cùng, chỉ duy nhất có một trái tim là tài phú.”

“Cho dù có hóa thành tro, ta cũng muốn thử một lần. Ta không muốn để trong cuộc đời của ta chỉ có bi thương”

“Mộng quá nhiều, sẽ giáp ranh với biên giới, khó phân biệt được đâu là thực, đâu chỉ là mộng”

“Ta rất muốn đem tất cả những nỗi sợ hãi, bất lực và đau khổ trong nhiều năm qua truyền đạt cho cậu biết, những cậu đã khép trái tim mình lại, sao cũng không thể nghe thấy tiếng kêu gào bất lực của ta.”

“Hóa thành tro cũng không sao, ít nhất ta cũng đã từng cố chấp, vẫn sẽ có một mối tình cảm lưu lại trên thế gian này, sẽ không bi người biết câu chuyện này quên lãng.”

“Không biết từ khi nào tay ta bắt đầu bị chai, lớp da chai càng lúc càng dày làm ta không còn cảm thấy đau nữa, tại sao trái tim con người không bị chai? Nếu như trái tim của ta cũng bị chai một lớp chia thật dày, ta sẽ không bị cơn đau khổ đục khoét , dày vò từng đêm”

Tiểu Thúc

“Tàn tro (Khôi tẫn)”

“Có thể trong mờ mịt biển người mà gặp được nhau, rồi quen biết đã là rất khó, huống chi là yêu nhau? Lưỡng tình tương duyệt không phải là chuyện dễ dàng gì cho nên chúng ta phải biết quý trọng ái nhân bên người, người khác đối xử với người khi yêu như thế nào không phải là điều quan trọng. Chúng ta đối xử với người mình yêu như thế, hai người phải thẳng thắn, thành khẩn mà yêu nhau mới là điều quan trọng nhất, cho nên chúng ta phải biết quý trọng mỗi một khắc mà chúng ta yêu nhau, bất luận là ai cũng không thể chia rẽ được chúng ta. Trước kia không có người, mỗi ngày trôi qua ta thực cô quạnh, hiện tại đã có người, mỗi một khắc đều hạnh phúc, tương lai ta muốn cùng người hưởng thụ những thời khắc dù là hạnh phúc hay đau khổ! Kiếp này có thể cùng người hai ta yêu nhau đã là may mắn biết bao!

“Ô long kỳ duyên”

“CHúng ta luôn hy vọng người khác thay đổi theo mình, nhưng lại không muốn mình thay đổi vì người khác. Có đôi khi, không phải không yêu mến mà vì chính chúng ta không thể dung nhập góc cạnh của đối phương”

“Ngoại trừ diễn vai chính trong cuộc đời của chính mình, thì cũng có thể diễn vai phụ trong cuộc đời của nguời khác nữa”

“Chuyện tình người qua đường giáp”

54d2781cjw1dzrc8jr2kzj

“Đừng để những người khác thay cậu lau mồ hôi, cũng không được say rồi ngã vào ngực người đàn ông khác, đừng khiến tôi càng trở nên khao khát giữ chặt lấy cậu.”

Hawkins

“Tôi nói tôi sẽ trở thành người canh gác phía sau lưng anh, vì thế anh đem lòng tin của anh chia cho tôi.

Anh đã nói, vì có tôi ở xa xa dõi theo anh, cho nên anh mới cảm thấy an toàn và bình tĩnh.

Anh nói anh thực rất nhớ tôi.

Anh nói anh muốn vĩnh viễn ở bên tôi.

Kì thực tôi nghĩ tôi sai rồi, bởi vì tất cả những lời này không có lời nào là dành cho tôi hết.”

“Tôi sẽ tiếp tục cầm súng đứng ở phía sau anh, bởi vì anh mà sợ hãi, bởi vì anh mà lo lắng, đem hết khả năng để bảo vệ anh. Bởi vì tôi là đồng đội của anh, bởi vì tôi là Sean, tôi yêu anh!.”

Sean

“Khi mọi người không muốn nghe thấy những lời họ không muốn nghe, họ sẽ tự an ủi mình rằng đó là sự hài hước.”

Andrew

“Sách đạn tinh anh.”

“Trí nhớ là một loại phương tiện tự giày vò, càng cố gắng muốn quên đi thì lại càng mãnh liệt nhớ đến, cố gắng nhớ tới, thì hồi ức lại trôi tuột đi, cuối cùng chẳng còn lại gì cả.”

(#Unknow)


531127_375974422489720_1460051372_nĐiều thú vị nhất của tương lai chính là không thể biết trước, chính vì không thể biết trước mà con người mới dám tin tưởng vào tương lai Nhưng đó cũng là điều rắc rối nhất. Ta không thể biết trước điều gì sẽ xảy ra? Cái gì sẽ xảy ra? Và tất cả sẽ xảy ra như thế nào? Nhưng biết trước cũng vậy, không biết cũng vậy. Dù có thể đắc ý nhất thời nhưng nhân sinh vốn rất mau kết thúc. Cuối cùng, mọi vật cũng quay về với đất đen. Con người tự cho mình là tuyệt đại phong hoa, cuối cùng cũng hoá ra sương trắng. Đời người mấy chốc. Sớm nở, tối tàn. Ngày đi liệu còn bao khổ? Cuộc sống vô thường. Tử biệt sinh ly. Rút cuộc là vì cái gì? Tự cổ chí kim, trăng tròn lại khuyết, tuần hoàn không hề thay đổi. Nhưng bể dâu nhân thế lại biến đổi không ngừng. Rút cục, mục đích của cuộc sống là vì cái gì? Trước không thấy cố nhân sau không thấy lớp trẻ. Cái quá khứ xa vời không thể chạm tới, tương lại vẫn còn chưa hình thành, chỉ có cái trước mắt. Liệu có phải là vĩnh hằng? Rồi gió thổi tung tro tàn sách sử. Rồi mưa phủ rêu kí ức cố nhân. Nhưng những gì thuộc về truyền kỳ thì vẫn được nhớ đến.

(Trích văn án “Tịnh đế huyết liên” edit bởi Hàn Nguyệt Linh cung)

Một trong số những quote tâm đắc nhất của mình đây :”)

“Vào giây phút anh buông tay ra kia, người yêu của anh không còn thuộc về anh nữa rồi.”

Đại gia

941618_164300510404885_786921544_n

“Thích cậu, là chuyện của mình tôi, dù cho đó có là một thứ tội ác, cũng nên để một mình tôi gánh chịu hết thảy. Trên vai cậu còn rất nhiều áp lực, tôi không đành lòng lôi cậu xuống nước như vậy.”

“Đời người có bao nhiêu lần mười năm? Còn phải đợi tới khi nào nữa?”

“Cái này giống như là mang theo một hy vọng xa vời đi mua vé số vậy, ngày nào cũng mua, mua hơn mười năm đã thành thói quen, đột nhiên có một ngày xổ số ra mình thực sự trúng được giải nhất vậy.”

Trình Duyệt

“Anh ở bên em không phải là vì tuổi trẻ nhất thời rung động”

Diệp Kính Hy

“Yêu nhau nhưng không thể ở bên nhau, chỉ có thể mang theo hồi ức đi vào giấc ngủ, hơn mười năm qua, mỗi ngày trôi đi đều là một ngày sống trong dằn vặt thống khổ. Cuộc đời có bao nhiêu lần mười năm cơ chứ? Cảm tình vốn là yếu đuối như thế, làm sao có thể chịu được giày vò đến như vậy?”

Yêu thương tựa không khí (Ác ma đích thanh âm)

“Người sinh ra vốn trần chuồng, ra đi cũng lại trần truồng, ai cao quý hơn ai, ai hèn mọn hơn ai đây?”

“Thế giới này thực sự mâu thuẫn vô cùng, hắc ám như thế, rồi lại tươi sáng chứa chan đến kì lạ, làm tôi căm ghét, nhưng lại luôn có sức mạnh tái sinh, làm tôi cảm thấy mình thực yếu ớt, rồi trong phút không ngờ tới, lại khiến tôi nhận ra bản thân không phải kẻ hèn nhát.

Luôn luôn lay lắt giữa những thăng trầm, trái tim như bị xé đôi giữa thiên đường và địa ngục.

Không lên được thiên đường, cũng không quay về được địa ngục.

May mắn hay là bất hạnh đây?

Tôi không biết.”

Ngụy Dương

(Ở trong sổ chỉ ghi duy nhất hai chữ Ngụy Dương nên mình không rõ tên tác phẩm cùng tên nhân vật hay là gì nữa…)

1000878935167f6b0f1

“Trong thế giới bạc bẽo lại phù phiếm này, còn có thể trông cậy vào ai mang chân tâm? Kẻ thuận miệng hứa suông quá nhiều, ích kỷ quá nhiều, lọc lừa cũng quá nhiều. Trần tổng, có đôi khi tôi thực sự rất ngưỡng mộ anh, có thể toàn tâm toàn ý yêu chỉ một người, há chẳng phải là một điều may mắn.?

Tô Gia – Trọng sinh chi Tô Gia

đam mỹ tiểu thuyết

[Tổng hợp] Những câu nói hay trong đam mỹ tiểu thuyết Phần 2

Phần 2

w650 (11)

Lời nói đầu: Ai dà đáng nhẽ post này phải post từ 2 năm trước, tiếc là hôm nay mới có cơ hội hoàn thiện. Nếu phần 1 chủ yếu là quotes ngược thì phần 2 này sẽ là quotes ngọt ngào một chút cùng với bựa một chút hen~ Thực sự thì phần 2 này hơi kém đặc sắc so với phần 1 tí xếu cơ mà dù sao cũng mong mọi người ủng hộ =v= ♥

Đọc lại phần 1: Tại đây

“Nhược thủy tam thiên chích thủy nhất biều” – Ba ngàn con sông cũng chỉ có thể múc một gáo nước.

“Ngốc thật a, nếu ta không yêu ngươi, dù ngươi có khẩn cầu thế nào cũng vô dụng. Nhưng nếu ta đã yêu ngươi, dù cho có phải vào nước sôi lửa bỏng tâm đốt thành tro, ta cũng vẫn tiếp tục yêu ngươi”

” Ta yêu nhất tuyệt đối không phải là ngươi…Nhưng mà ngươi như vậy nhân thần căm phẫn, làm cho trên đời này chỉ còn ta là người yêu ngươi nhất.”

(Phong Lưu Quyển)

“Máu kia nhuộm thắm họa đồ giang sơn. Sao sánh nổi vết chu sa điểm trên trán người. Đánh đổ cả thiên hạ này cũng được.”

(KTTH-LTPH)

“Giang sơn đẹp như tranh cũng không bằng nụ cười của ngươi.”

(Thùy chủ trầm phù)

“Ta yêu ngươi, cả đời.

Bởi vì yêu ngươi, cho nên hết lòng tuân thủ ước hẹn.

Bởi vì yêu ngươi, cho nên hủy bỏ hậu cung.

Bởi vì yêu ngươi, cho nên lập ngươi làm hoàng hậu.

Ngươi thắng, thắng được trái tim trẫm.

Mà trẫm thua, lại thua trong ngọt ngào.”

(Thanh Ngọc Án)

“Mai tụ tốn tuyết ba phần bạch

Tuyết lại thâu mai một đoạn hương.”

(Đạp tuyết tầm mai)

“CHo dù trước đây có bao nhiêu nam nhân thương ngươi, sau này ngươi chỉ được có một mình ta”

“Ta mấy ngày hôm nay luôn nghĩ, trước đây ta đối với ngươi không tốt, vậy sau này ta sẽ đối với ngươi thật tốt, cực kỳ cực kỳ tốt, so với bất luận kẻ nào cũng tốt hơn”

“Ngươi cuối cùng cũng chịu kêu tên ta, ngươi phải gọi ta là Lam, gọi ta Sở Lang, kêu ta là tướng công, tự ta là Tử Tắc, Tử trong tử sắc. Ngươi kêu tự của ta cũng được,….”- Hắn hưng phấn nói mãi không ngừng.

(Sở Sở)

“Tiểu Kỳ, làm luật sư đi, cậu làm luật sư, sau này.. tôi sẽ chỉ để cho mỗi mình cậu bảo vệ”.

(Đỗ Diệc Tiệp – Trọng sinh chi trầm vân đoạt nhật)


Nói nhỏ: Đã qua phần ngọt ngào, tới dưới đây, mọi người xin giữ bình tĩnh…

2

“Thật buồn cười, không kể bị ngã một lần, nếu cùng một cái hố mà bị ngã xuống hai lần, ba lần, ta không phải nam nhân! Ta là con lợn!”

“Bảo bối nhi, tướng công của ngươi đến mang ngươi trở lại đây!”

(Hiên Viên Tĩnh)

“Thế gian này quả nhiên điên đảo, ai cũng chạy đi ái nam nhân, nữ nhân phải làm sao bây giờ?”

“Có chuyện mau nói, có rắm mau đánh!”

“Thuốc có thể uống bậy chứ…nói không thể nói bậy được”

“Ta nợ tình quá nhiều người, đời này không biết có trả hết được không, chi bằng quỵt nợ cho rồi…”

(Dạ Tinh Thần)

“Dạ Tinh Thần, chàng là nam nhân đồi bại nhất ta từng thấy”

(Trầm Tịch Chiếu)

(Phong lưu quyển)

“May mà ngươi không phải nữ nhân, nếu không thì sẽ giống như sư tỷ ta, suốt ngày mang theo một cái bụng to, hai ta phải nhẫn nhịn quá độ mà chết mất!”

(Sở Lam – “Sở Sở”)

lang-dang-giang-he1bb93-chi-dc6b0e1bba3c-sc6b0-11

“Ta mà đem so với ngươi ý hả? Ta với ngươi, giống như mông lợn trắng hếu so với trăng rằm tháng Tám. Mặc dù cả hai đều vừa to vừa tròn, bất quá một bên thì thối muốn chết, một bên là hằng nga tiên tử quốc sắc thiên hương a~!”

(Triệu Tiểu Xuân  “Lãng đãng giang hồ chi dược sư”)

“Có phải tại vì anh DIệp kia chưa tới nhà mình, cho anh leo cây, cho nên trong lòng anh mới khó chịu, cả ngày đều trút giận lên em có đúng hay không? Tụi bạn em bảo, cái này gọi là thời kỳ mãn kinh đó ~.”

…”Anh hai à, ah làm gì mà cười bỉ ổi như thế.?”

(Trình Nhạc – em trai Trình Duyệt – Yêu thương tựa không khí)

“Tôi với cái thế giới đồng bóng dữ dội này rất tuyệt vọng”

(Nhạc Gia – “Thuần linh thời đại”)

“Chẳng qua trong mỗi quần thể chung quy sẽ có mấy nhân vật bị yêu ma hóa, bằng không nhân sinh cũng sẽ không nhiều lạc thú như vậy.”

(Quý ngài lảm nhảm)

“Giảm béo là sự nghiệp trọn đời của mỗi phụ nữ từ lúc sinh ra cho đến khi chết đi, mà phần lớn trong số đó sự nghiệp đều không mấy thành công.”

“Trên thế giới này đáng sợ nhất không phải đối thủ mạnh đến nghịch thiên, mà là bên cạnh có đồng đội trí năng cỡ heo mọi.”

(Tô Gia – Trọng sinh chi Tô Gia)

“Yêu quả nhiên khiến người ta mù quáng, may mắn tôi bây giờ mắt tuy hơi mù, nhưng tâm lại trong sáng. Cảm tạ Chúa!”

(TRọng sinh chi trầm vân đoạt nhật)

Kem đánh răng: Thông báo chút phần 3 là Tổng hợp những câu nói hay trong đam mĩ tiểu thuyết p3 chủ yếu là quotes đam mĩ hiện đại (ngược là chính). P4 chắc là sẽ share với mọi người quotes hay dưới dạng hình ảnh? Hmm xem đã.