[Review] Không Phụ Như Lai, Không Phụ Khanh

“Review: Bất phụ Như Lai, bất phụ khanh (Đức phật và nàng)”


406644_512943788738715_1819754981_n

Tác giả:  Chương Xuân Di  

Tác giả Tiểu Xuân (tên thật: Chương Xuân Di) tốt nghiệp chuyên ngành ngoại ngữ tiếng Anh, có bằng MBA) từng giữ cương vị giám đốc kinh doanh cho doanh nghiệp nằm trong Top 500 công ty hàng đâu Trung Qụốc. Hiện giữ chức vụ CEO của một doanh nghiệp nước ngoài có trụ sở tại Ninh Ba, Trung Quốc.

Châm ngôn sống: đọc vạn cuốn sách, đi vạn dặm đường, nghe vạn chuyện đời.

Đam mê lớn nhất trong cuộc đời cô là được một mình ngao du bốn biển.

Đã xuất bản tiểu thuyết “Đức Phật và nàng”, “Mười năm yêu và sống”.

Cô đã lưu lại dấu chân của mình qua hầu hết các quốc gia châu Phi và châu Á, các danh thắng nổi tiếng, các cánh rừng nguyên sơ, các đỉnh núi kỳ vĩ khắp thế giới.

*****

Bìa truyện đã xuất bản tại Việt Nam

416900_369686929710611_100000079205729_1494179_820776166_n duc_phat_va_nang-_t2

Giới thiệu

Theo NXB Văn Học:

Tác giả viết truyện là người có hiểu biết rộng và có những cái nhìn sâu sắc nên khi đọc bạn có cảm giác mình đang là người chứng kiến, người trải qua những thăng trầm cảm xúc của nhân vật. Truyện hay tới mức bạn sẽ phải nghẹn ngào khi đọc, nước mắt rơi mà bạn không biết, trái tim quặn đau như chưa bao giờ bị đau như thế, là cảm giác ngọt ngào thăng hoa khi nhân vật hạnh phúc. Lời khuyên cho những ai có ý định đọc truyện này là không nên đọc. Không phải vì truyện không hay mà vì bạn cần có 1 trái tim khỏe để có thể đau đơn và chờ đợi cùng nhân vật.

Để được tận mắt kiểm nghiệm lịch sử, Ngải Tình chấp nhận làm chuột thí nghiệm cho một dự án vượt thời gian, bị đem ra thử nghiệm không ít lần. Mối duyên phận sâu xa ràng buộc đã khiến cô vô tình gặp gỡ vị cao tăng nổi danh thiên cổ. Ngăn cách giữa cô và chàng không chỉ là khoảng thời gian ngàn năm xa xôi đằng đẵng, là thời buổi chiến tranh loạn lạc khắp chốn đau thương, mà còn là một tấm lòng sắt son chân thành hướng Phật, toàn tâm tu hành.

Thưở thiếu thời vừa là thầy vừa là bạn, khi trưởng thành sống bên nhau tình ý dạt dào, lúc đứng tuổi sát cánh vượt qua gian khó, khi về già nhìn nhau mà cười. “Giống như hoa sen kia không nở trên mặt đất mà chỉ nở chốn ao bùn hôi tanh”. Đi hết quãng đường đời long đong nhiều ngang trái, nếm trải bao nỗi gian truân nơi trần thế, trở thành bậc đại sư tôn kính một thời, nhưng liệu còn có thể giữ được mối tình đã say đắm cả đời hay chăng?

Phật pháp xa thế gian, tình ái nơi trần tục. Lục lạc leng keng, cất giọng hát ca vang Tây vực. Đoạn tình yêu ngây thơ nảy nở trên con đường tơ lụa vào 1650 năm trước ấy, làm thế nào có thể đạt được, Như Lai và nàng, cả hai đều không phụ…

Tự tàm đa tình ô phạm hành,
Nhập sơn hựu khủng ngộ khuynh thành.
Thế gian na đắc song toàn pháp,
Bất phụ Như Lai bất phụ khanh?

Bạn Đọc Nhận Xét về: “Đức Phật Và Nàng”Kurt205 (nguồn webtretho.net)
Đã đọc sắp xong truyện này, hay quá đi.
Lâu rồi mới đọc được 1 truyện cảm thấy có chiều sâu như vậy.
Truyện không chỉ đơn thuần là nói về tình yêu, hoặc là Phật giáo. Mà cái nhấn mạnh ở đây là lý tưởng và khát vọng.
Sự kiên trì theo đuổi lý tưởng đến cùng.
Sự dung hợp giữa tình yêu và lý tưởng.
Cứ nghĩ đến 40 năm yêu và chờ đợi chỉ đổi được 4 năm bên nhau mới thấy nó vĩ đại đến thế nào.Nếu không có tình yêu của Ngải Tình, liệu La Thập có đủ kiên trì để đi đến cùng lý tưởng?Truyện cảm động, sâu sắc. Và đặc biệt rất phục tác giả, tác giả hiểu biết về lịch sử và Phật giáo quả thật sâu và rộng.Ngô Lê Vy (nguồn tiki.vn)
Xuất sắc!
– Trong bài nhận xét này, mình xin bổ sung thêm một số thông tin đã không được NXB đề cập đến người đọc: Truyện “Đức Phật và nàng” gồm 2 tập, quyển trên đây chỉ là tập 1 (không biết do vô tình hay hữu ý mà NXB đã không đánh số tập và cũng không đả động gì đến lịch phát hành tập 2). Tập 2 sẽ được in ấn phát hành vào đầu tháng 7/2012 (đây là thông tin mình có được từ nguồn đáng tin cậy nên các bạn cũng yên tâm hen)
– Tóm tắt nội dung truyện để các bạn tham khảo: Trong tương lai, con người chế tạo được cỗ máy thời gian. Cô sinh viên khoa Sử – Ngãi Tình – do có các tố chất thích hợp đã được chọn làm người du hành thời gian, trở về quá khứ. Tại đây cô đã gặp và nảy sinh mối tình với đại sư La Thập – một nhân vật có thật trong lịch sử, người đã có công dịch các kinh sách chữ Phạn sang tiếng Hán. Chuyện tình của họ trải qua rất nhiều gian nan thử thách của lịch sử và thời đại, giữa những đấu tranh trong tâm tưởng của La Thập,… Còn kết cục ra sao thì các bạn tự tìm hiểu ha, mình sẽ không đề cập ra đây.
– Nhận xét: Hiếm có tác phẩm nào trong dòng tiểu thuyết ngôn tình nói chung và dòng xuyên không nói riêng được xuất bản trong vài năm trở lại đây lại đạt được thành công như “Bất phụ Như Lai bất phụ khanh” ( tựa gốc của “Đức Phật và nàng”) cả về nội dung lẫn dịch thuật. Toàn bộ tác phẩm là quá trình tìm hiểu, thu thập tư liệu hết sức công phu của tác giả từ những chuyến đi thực tế đến vùng Tân Cương và Tây Tạng để tìm kiếm chất liệu sống đưa vào tiểu thuyết. Đó là chưa kể những kinh nghiệm sống quý báu mà tác giả đã thổi vào câu chuyện thông qua các phát ngôn đầy chất triết lí của nhân vật. Tình yêu giữa nam và nữ chính cũng không thuộc dạng “mì ăn liền” như nhiều tiểu thuyết ngôn tình hiện nay mà kéo dài mấy mươi năm, vừa day dứt, âm ỉ, vừa nồng nàn sâu lắng. Về mặt dịch thuật, người dịch cũng đã truyền tải hoàn hảo cái thần, cái cốt mà tác giả Chương Xuân Di đã đặt vào câu chuyện. Giọng dịch mượt mà, tự nhiên như khiến người đọc có cảm giác mình đang đọc một câu chuyện được viết bằng tiếng mẹ đẻ chứ không phải là một sản phẩm của quá trình dịch thuật. Đáng tiếc, một tác phẩm có giá trị như vậy là chìm nghỉm giữa hàng đống những tiểu thuyết ngôn tình tạp nham khác vì những lí do hết sức không đáng có: sự thiếu chuyên nghiệp trong công tác quảng cáo, tuyên truyền của NXB, bìa và tựa sách không toát lên được nội dung và cái thần của tác phẩm,… Lại thêm uy tín của NXB Văn Học trên thị trường không cao khiến nhiều độc giả không dám “liều mạng” rước quyển này về vì tâm lí chung: sợ NXB dừng giữa chừng.

Những lời bình về cuốn tiểu thuyết “Đức Phật và nàng”:

– “Dư vị ngọt ngào của cuốn sách an ủi rất nhiều cõi lòng đang rối bời vì mỏi mệt của tôi.”

– “Cuốn sách của Tiểu Xuân, tựa hồ bàn tay kì diệu, xua tan lớp bụi thời gi­an, tái hiện những diện mạo sống động từ quá khứ”.

– “Được thấy họ vui cười, than khóc, được thấy họ hạnh phúc, đau khổ, bất chợt có ảo giác mình đang hiện hữu ở thời đại ấy”.

– “Mười năm lại mười năm, đời người có được bao lần mười năm để chờ đợi? Vậy mà tác phẩm cho thấy, chờ đợi cũng là một nét đẹp quyến rũ của tình yêu, được xây đắp bởi chân tình và đức tin”.

– “Ra­ji­va vẫn bình thản trước tháng năm, chờ đợi cô gái mà vì nàng Ra­ji­va tình nguyện bị đày xuống, dù là tầng sâu nhất của địa ngục.”

– “Đó là thứ tình cảm rất đời, không yêu không giận không xúc cảm, sao có thể từ tâm, sao có thể bác ái, sao có thể phổ độ chúng sinh”.

*****

Trích lời giới thiệu của đọc giả

ha_noi_buon

Đây là câu truyện nói về tình yêu của một vị Đạt ma và 1 cô nàng đến từ thế kỷ 21. Tình yêu của chàng dành cho phật tổ ngày càng giảm đi và tình yêu dành cho nàng ngày càng lớn, lớn tới mức sau đó đã chiếm trọn trái tim chàng.

Tác giả viết truyện là người có hiểu biết rộng và có những cái nhìn sâu sắc nên khi đọc bạn có cảm giác mình đang là người chứng kiến, người trải qua những thăng trầm cảm xúc của nhân vật. Truyện hay tới mức bạn sẽ phải nghẹn ngào khi đọc, nước mắt rơi mà bạn không biết, trái tim quặn đau như chưa bao giờ bị đau như thế, là cảm giác ngọt ngào thăng hoa khi nhân vật hạnh phúc.

Lời khuyên cho những ai có ý định đọc truyện này là không nên đọc. Không phải vì truyện không hay mà vì bạn cần có một trái tim khỏe để có thể đau đớn và chờ đợi cùng nhân vật.

Nếu ví cảm xúc của nhân vật là sa mạc thì cảm xúc đời thường của tôi đã trải qua hơn 30 năm chỉ là hạt cát.

*****

Trích dẫn từ sách

Đời người như sương maiVì yêu nên sợ hãiVì yêu nên ưu phiềnKẻ nào lìa chữ “ái”Tâm mới được an nhiên “Nếu nói quên là quên được thì đâu còn là “vì yêu nên sợ hãi, vì yêu nên ưu phiền” nữa

Đàn ông và phụ nữ tình cờ gặp gỡ, nảy sinh tình cảm, giai đoạn đó người ta gọi cuốn hút. Cuốn hút là sức hấp dẫn nhục dục, nó sẽ tan rất nhanh. Nhưng yêu là thứ tình cảm chứa đựng cả rung động của tâm hồn và khao khát nhục cảm. Khi người ta yêu, lý trí trở nên bất lực, mọi buồn vui hạnh phúc và đau khổ đều nảy sinh từ đó. Rồi người ta muốn được có nhau, muốn được hãnh diện về nhau, đón nhận nhau, thương nhớ nhau, tha thứ cho nhau, hạnh phúc vì nhau. Nhưng đó chưa phải giới hạn cao nhất của tình yêu, giới hạn cao nhất là sống bên nhau. Tình yêu cuồng nhiệt đến đâu rồi nước chảy hoa trôi, cũng sẽ trở nên bình lặng. Hai con người nương tựa vào nhau, sống bên nhau cho tới khi đầu bạc răng long, đó mới là sự gắn kết bền chặt, mãi mãi.

Giáo lý Phật giáo dạy rằng cuộc đời này là những chuỗi đau khổ : sinh lão bênh tử, yêu thương căm ghét, chia ly, thất vọng, bởi vì căn nguyên của mọi nỗi khổ xuất phát từ tình yêu. Chỉ cần “diệt” được “yêu” sẽ lên cõi Niết Bàn, từ đó thoát khỏi bể khổ luân hồi, bước vào cõi vĩnh hằng. Nhưng, hãy thử nghĩ xem, lẽ nào Phật tổ không có tình yêu? Ngài có vợ có con kia mà, lẽ nào ngày chẳng hề bận lòng về họ? Ngài đưa ra lời răn “diệt ái dục”, vì ngài từng nếm trải nỗi khổ sở do yêu thương mang lại? Nhưng nếu thật sự có thể “diệt ái dục”, thì vì sao chỉ đến lúc chết ngài mới đạt được sự giải thoát? Niết Bàn, tịch diệt, tác diệt, diệt độ, tịch, vô sinh, trạch diệt, ly hệ, giải thoát…tất cả những cách gọi đó, chẳng qua chỉ là từ đồng nghĩa với cái chết mà thôi. Chỉ khi chết đi người ta mới tận diệt được mọi ái dục. Phải chăng chính vì thấu tỏ điều này, nên Phật tổ mới vẽ ra một viễn cảnh, một thế giới tây phương cực lạc sau khi chết, để bù đắp những mất mát, những đau khổ mà người tu hành phải chịu đựng khi quyết tâm “diệt ái dục” trong kiếp này.

*****

Không phụ như lai không phụ nàng

Tác giả: Chương Xuân Di seri “Bất Phụ Như Lai, Bất Phụ Khanh ” gồm 3 truyện về

Kuma Rarjva, Bát Tư Ba và Thương Ương Gia Thố

+ ” Đức Phật và Nàng”

+ “ĐỨC PHẬT VÀ NÀNG HOA SEN XANH”

+ “…”

———————————————————————————————————————————————————————-

     

 “Không phụ như lai không phụ nàng”Một cuốn tiểu thuyết không phải quá dài nhưng cũng không phải quá ngắn thế nhưng dư vị của nó chắc rằng sẽ đọng lại trong tôi mãi mãi.

Kumarajiva là một nhân vật vĩ đại, một dịch giả nổi tiếng của Phật giáo.

Ngải Tình là một cô nghiên cứu sinh ở thời hiện đại xuyên không để tìm hiểu về lịch sử.

Giữa họ có đủ mọi trở ngại cả về không gian lẫn thời gian, sự ngăn cách giữa bọn họ là 1650 năm, là một bức tường lịch sử cao vời vợi. Nếu không có chuyến xuyên không đó thì Ngải Tình mãi chỉ là một cô sinh viên khoa sử như bao người khác và Kumarajiva chỉ là một nhân vật lịch sử lưu danh thiên cổ. Duyên phận… Hẳn là duyên phận khi mà cuộc thí nghiệm ấy chỉ có mình Ngải Tình vượt qua được. Số phận… số phận đã định sẵn cho họ gặp nhau rồi yêu mến nhau. Mười năm rồi lại mười năm chờ đợi.. thật vậy, đời người có mấy mười năm? Mấy ai chờ đợi người mình yêu được như thế? Nếu không phải vì yêu nhau thật lòng thật dạ thì cứ mười năm cách trở với cuộc đời bao trắc trở, cám dỗ ấy thì liệu họ có vượt qua?  Ngày ngày bị sự cô đơn, nỗi tương tư gặm nhấm, cảm giác thật khó chịu.

Mười năm có là bao, chỉ cần chuyên tâm truyền bá đạo Phật, mười năm qua rất nhanh.

 

Yêu một người không nên yêu, đối với cả hai người họ đó cũng đã là sự dằng xé quá lớn. Yêu một người mà gần nửa đời mình chỉ có thể mường tượng khuôn mặt người kia cho thỏa nỗi nhớ nhung. Yêu một người mà mình phải bất chấp nguy hiểm kể cả tính mạng chỉ để đổi lấy nửa năm bên nhau. Nửa năm chẳng là gì trong cuộc đời con người, ngoảnh đi ngoảnh lại đã chục năm trôi qua. Thời gian tựa hồ như một cái chớp mắt, tứ hồ một làn gió thoảng qua,… Yêu một người mà phải từ bỏ gia đình, người thân, từ bỏ cuộc sống vốn có, tập thay đổi bản thân,…. Mấy ai trên đời này dám? Bạn dám không? Tình yêu của họ có quá nhiều nước mắt và sự hy sinh…

 

duc-phat-va-nang-6

“Nơi ấy, trên lưng lạc đà, những dòng kinh văn bồng bềnh trôi.

 

Nơi ấy, sau bao bão giông, sau những chông gai, một bậc danh sư đã đến với cõi người.

 

Nơi ấy, tình yêu vượt qua thời gian, vượt trên thế tục để trở thành huyền thoại.

 

Nơi ấy, họ đã gặp gỡ, đã tin yêu, đã trao gửi và sánh bước bên nhau…”

Số phận đưa họ đến với nhau nhưng số phận cũng nghiệt ngã khiến họ hợp rồi lại tan, hợp hợp tan tan, tan tan hợp hợp

GẶP HAY KHÔNG GẶP

Nàng gặp ta, hay không gặp ta

Ta vẫn nơi đây

Không vui, cũng không buồn

Nàng nhớ ta, hay không nhớ ta

Tình vẫn nơi đây

Không đến, cũng chẳng đi

Nàng yêu ta, hay không yêu ta

Yêu vẫn nơi đây

Không tăng, không giảm

Nàng theo ta, hay không theo ta

Tay ta vẫn trong tay nàng

Mãi không buông

Hãy sà vào lòng ta

Hoặc là, cho ta một chỗ trong trái tim nàng

Yên bình yêu nhau

Trong niềm vui thầm lặng

Lần đầu gặp nhau, Rajiva 13 tuổi, Ngải Tình  23 tuổi. Lần thứ hai xuyên không, Ngải Tình 23 tuổi còn  Rajiva 23 tuổi. Lần thứ ba xuyên không Ngải Tình 25 tuổi, Rajiva 35 tuổi. Lần thứ tư, Ngải Tình bất chấp tất cả để xuyên không lần cuối, thực hiện lời hứa năm xưa. Rajiva 53 tuổi – đã là một bậc đại sư nổi tiếng.

untitled

” Nếu ví cảm xúc của nhân vật là sa mạc thì cảm xúc đời thường của tôi đã trải qua hơn 30 năm chỉ là hạt cát”

Thật vậy, ” Nếu ví cảm xúc của nhân vật là sa mạc thì cảm xúc đời thường của tôi đã trải qua hơn 30 năm chỉ là hạt cát”. Hay chỉ một câu :“ Vợ của ta, nàng đã về” rất nhẹ nhàng, dù nhẹ nhàng như một lời thì thầm nhưng lại khiến tôi cảm thấy như đây lại là tiếng thét xé lòng của chàng. Chờ đợi người thương suốt ngần ấy năm, không phải chàng là người không có cảm xúc không yêu thương vợ mình mà là dẫu muốn là được sao? Chàng không như mọi người chồng khác được thỏa thích tự do yêu chiều vợ mình. Vợ chồng họ phải chịu ánh nhìn khinh miệt từ các nhà sư, tiếng xì xào bàn tán của miệng lưỡi thiên hạ,… Vì với một nhà sư, phạm vào sắc giới là một điều khó có thể chấp nhận. Mà Kuramajiva, chàng lại phá giới bất chấp mọi thứ để được yêu và lấy một người phụ nữ Nhưng dẫu vậy có sao, chỉ cần được ở bên nhau thì việc gì phải nề hà chi? Lời thề non hẹn biển vốn chỉ là mấy thứ phù phiếm, hành động mới là minh chứng rõ ràng nhất cho tình yêu.

307838_484559054901378_497332787_n

Thì ra cô đơn là cảm xúc được hoài thai khi yêu một ai đó

Chàng yêu vợ – Ngải Tình, yêu nhiều lắm. Tôi nhớ một chi tiết khi Kumarajiva bị Lữ Quang bắt giam ép uống xuân dược rồi dùng đủ mọi cực hình ép chàng phá giới. Rất nhiều chuyện xảy ra, nghĩ đến thôi là đã thấy đau lòng. Nhưng tôi thấy đau nhất là khi Ngải Tình xuất hiện trước mặt chàng lúc cam go nhất thì chàng lại ngỡ rằng đó thực ra chỉ là ảo ảnh. Đau không? Chờ người mình yêu thương, ngày nhớ đêm mong, hình bóng người ấy ngày ngày đều khắc khoải  trong tiềm thức, tới khi gặp được người thực thì lại cứ ngỡ là mơ. Có có không không, thực thực ảo ảo….

la-thap-kumarajiva

Có nàng ở bên , ta cam tâm tình nguyện bị đẩy xuống tầng địa ngục sâu nhất- địa ngục vô gián.

Nhưng ta phải hối lỗi với Phật tổ, vì trái tim ta đã “phá giới” theo thân xác ta rồi.

 Chuỗi vòng mã não đã sờn cũ nhưng tình cảm của họ vẫn vẹn nguyên như thuở ban đầu.

Lần nào cũng vậy, khi đọc đến chi tiết khi mà Kuramajiva dùng ánh mắt âu yếm vuốt ve, ngắm nghía các kỉ vật của Ngải Tình thì không lần nào tôi kìm được nước mắt. Chàng lưu giữ cẩn thận trong một chiếc hòm rồi ngày ngày đem ra ngắm nghía. Những tấm ảnh đã vàng ố theo thời gian, những bức họa đã cũ đến sườn mép, chiếc dao cạo râu hoen gỉ, những tập giấy tốc kí mang những nét chữ của người thương,…. Trải qua bao nắng mưa thâm trầm, bể khổ trầm luân, bây giờ nhìn lại cứ ngỡ là chiêm bao…

Hạnh phúc giản dị, chỉ cần được bên nhau là đủ, dẫu có ở nơi chân trời góc bể hay nơi sâu nhất của địa ngục, chỉ cần đôi ta… Sinh li tử biệt có gì chưa trải qua, họ thấm nhuần mọi cái khố đau trên đời: đói nghèo, miệng lưỡi thiên hạ, sự đau khổ cả về thể xác lẫn tinh thần,… Nhiều người vì chìm đắm trong nước bọt của miệng lưỡi thế gian mà bị lụy không ngóc đầu lên được, vậy mà với họ chỉ cần tình yêu là đủ. Tình yêu giúp họ vượt qua bao sóng gió của cuộc đời, để đến với nhau, để ở bên nhau… Dù sống chết cũng có nhau.

——–

Tôi không phải là người yêu thích lịch sử, vậy mà lại ngồi kiên trì đọc hết cả một cuốn tiểu thuyết mang bề dày lịch sử như vậy. Tôi chả bao giờ quan tâm tới Phật giáo vậy mà cũng đủ kiên trì mà ngồi tê mông đọc một cuốn tiểu thuyết mang nhiều kiến thức về Phật pháp đến vậy. Khi được giới thiệu đọc cuốn truyện này tôi đã lưỡng lự vì Phật giáo và lịch sử tôi không mê, lại còn đối vớii một hủ nữ như tôi thì tình cảm nam nữ không mấy hấp dẫn tôi. Lúc đầu chỉ định đi dạo loanh quanh trong thế giới ấy thế nhưng lại không biết mình bị cuốn hút từ bao giờ, như một kẻ say bước đi trong vô định. Tôi thật sự như được sống cùng nhân vật, họ đau tôi cũng đau, họ vui vẻ hạnh phúc tôi cũng thấy ấm lòng. Đó là sự thành công rất lướn của tác giả.

Đây là một bộ tiểu thuyết rất thực tế,giản dị, chân thực, mộc mạc và gần gũi với người đọc.  Tác phẩm cũng đề cao rất lớn về tình yêu, tình bạn, tình mẫu tử, tình phụ tử và đặc biệt là tình người. Nhân vật trong toàn bộ câu chuyện, họ dương như hy sinh cả cuộc đời để theo đuổi tình yêu, lí tưởng,.. Tác giả đã thực sữ vẽ nên một khung cảnh lịch sử mà sống động như thật, phản ánh được chân thực xã hội lúc bấy giờ.

– “Bố kính yêu !

Con là nhóc Rajiva, con trai của bố, năm nay con sáu tuổi.

Mẹ bảo rằng bố đang ở một nơi rất xa, xa đến mức đi tàu hỏa cũng không đến được, nên bố không thể về thăm con. Nhưng mẹ bảo bố rất yêu mẹ và con, ngày nào bố cũng nhớ hai mẹ con, bố là người bố tuyệt vời nhất trên đời.

Mẹ bảo con rất giống bố. Nhiều lúc mẹ cứ nhìn con rồi khóc, con biết mẹ đang nhớ bố. Mỗi năm đến ngày sinh nhật mẹ bảo con cầu nguyện, nhưng con chưa bao giờ nói con cầu mong điều gì với mẹ cả. Ước nguyện của con là: bố mẹ được ở bên nhau, để mẹ không buồn mà khóc nữa, con không muốn thấy mẹ khóc.

Tuy có ông bà ngoại giúp đỡ, nhưng mẹ nuôi con rất vất vả. Mẹ là người con hiếu thảo, mẹ bảo ông bà tuổi đã cao, không nên để ông bà phải lo lắng. Mỗi lần con ốm, mẹ thức trắng nhiều đêm liền không nghỉ. Mẹ rất chiều con, tối nào cũng đọc sách cho con nghe. Cũng có lúc mẹ nổi giận, vì con nghịch lắm. Nhưng xin bố yên tâm, sau này con hứa sẽ ngoan hơn, không khiến mẹ bực mình nữa.

Mẹ bảo mẹ phải đi thăm bố, con biết mẹ chờ ngày này rất lâu rồi. Mẹ được đi thăm bố, con cũng vui lắm, con cũng muốn đi, nhưng mẹ bảo con còn nhỏ, không đi được. Mẹ hứa, nếu con học hành chăm chỉ, lớn lên trở thành nhà khoa học như chú Chinh Viễn, hiểu biết nhiều thứ, thì con sẽ được đến thăm bố.

Tuy mất nửa năm không được gặp mẹ, mẹ cũng không thể gọi điện về cho con, nhưng con biết mẹ gặp bố chắc chắn rất vui. Bố hãy thay con chăm sóc cho mẹ. Sức khỏe của mẹ không được tốt, mẹ hay chóng mặt, mệt mỏi, ngày nào cũng phải uống thuốc. Nhưng công việc bận rộn nên mẹ thường bỏ bữa, quên uống thuốc, lại hay thức khuya đọc sách, viết bài. Khi ấy con đều nhắc nhở mẹ phải uống thuốc, và không cho mẹ thức khuya. Mẹ đến chỗ bố, bố nhớ nhắc mẹ ăn cơm, uống thuốc đúng giờ và phải đi ngủ sớm.

Mẹ bảo nửa năm nữa mẹ sẽ về. Con muốn bố về cùng mẹ, nhưng mẹ bảo bố không thể về được. Mẹ về với con, xin bố hãy yên tâm, con là con trai, con sẽ lớn thật nhanh để chăm sóc mẹ.

Bố ơi, bố chờ con lớn lên, con nhất định sẽ tới thăm bố.

Con trai của bố:

Nhóc Rajiva”.

Kết thúc truyện là cảnh Kumarajiva và Ngải Tình – dù đã là hai ông lão và bà lão – tay trong tay đi dạo rất hạnh phúc, nhìn họ hạnh phúc mà nước mắt tôi trực trào ra. Tôi cảm thấy như tôi được sống trong câu chuyện của họ, như được đồng hành vớii họ qua từng con chữ, như được sống lại một lần nữa.  Cảm ơn Chương Xuân Di đã viết nên một tác phẩm tuyệt vời như vậy, cảm ơn Hiền Lương – dịch giả – đã dịch ra mội tác phẩm hay đến vậy, cảm ơn nhà xuất bản đã mang ” Đức Phật và nàng ” tới Việt Nam để tôi được trải nghiêm những khoảng khắc tuyệt vời, giúp tôi nhìn lại bản thân mình, nhận ra bao chân lí tốt đẹp trong cuộc sống.

Thân,

Oliver Beo♥

———————————————————————————————————————————————————————-

Haizz mất một buổi chiều cảm tưởng gãy cả tay ta đã làm xong bản word của “Đức Phật và nàng” . Ta cũng đã up lên wattpad, mọi người có thể tìm đọc tại ĐÂY

———————————————————————————————————————————————————————-

Bonus

02

Kumarajiva

4c6502d3g77fec7b859b7690 6602b543x95e2d500239e690

Ngải Tình

Cưu Ma La Thập – Hình ảnh trong film tài liệu “Khâu Từ cô đơn”

Bài trước
Để lại bình luận

3 phản hồi

  1. Mỹ nam ngôn tình ♥ | ô ly vơ béo
  2. Đức Phật và nàng ! | tieutinhvipassana

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: